Hoàng thị ngọc mai
Nguyễn Thị Út (1910) – những lần tiễn con trong im lặng
Không phải người mẹ nào cũng chứng kiến con hy sinh ngay trước mắt.
Có những người như Nguyễn Thị Út – phải sống với những lần chia tay không hẹn ngày gặp lại.
Một buổi sáng:
Con trai mẹ chuẩn bị lên đường
Không khí trong nhà rất yên lặng
Mẹ nấu một bữa cơm.
Không ai nói nhiều.
Ăn xong, người con đứng dậy.
Nhìn mẹ.
Mẹ chỉ nói:
👉 “Đi đi con.”
Không dặn dò dài dòng.
Không khóc.
Chỉ có ánh mắt:
Vừa thương
Vừa cứng rắn
Sau này, người con không trở về.
Nhưng mẹ vẫn:
Tiễn những người con khác đi
Không giữ ai ở lại
👉 Đây là một trong những sự hy sinh khó nhất:
biết có thể mất con, nhưng vẫn để con ra đi.



