HOÀNG THỊ NỤ
Đêm ấy ở Cao Bằng, trời tối đen như mực. Bộ đội lạc đường giữa rừng.
Một cô gái nhỏ xuất hiện: “Theo tôi!”
Hoàng Thị Nụ dẫn họ đi qua những lối mòn chỉ dân bản mới biết. Tiếng súng vang phía sau, cô vẫn không quay đầu.
Khi đưa bộ đội đến nơi an toàn, cô quay lại rừng, tiếp tục dẫn đường cho nhóm khác.
Người ta hỏi:
“Sao không sợ?”
Cô chỉ cười:
“Đây là đất của mình mà…”



