Hoàng Trung Tuế
Ông Chính là thương binh hạng 2/4, mất đi cánh tay phải trong chiến dịch Quảng Trị. Trở về quê hương, ông không chọn sự nghỉ ngơi. Với cánh tay trái còn lại, ông tự học cách sửa xe đạp, rồi đến xe máy để nuôi hai con ăn học. Tiếng búa gõ lách cách trên vành xe mỗi sáng sớm như một bản nhạc về nghị lực sống "tàn nhưng không phế".



