Hoàng Văn Bách
THƯỢNG SĨ NGUYỄN VĂN THẮNG – NGƯỜI ĐỨNG CHẶN LỬA BẢO VỆ RỪNG Ở HÀ TĨNH (1998)**
THƯỢNG SĨ NGUYỄN VĂN THẮNG – NGƯỜI ĐỨNG CHẶN LỬA BẢO VỆ RỪNG Ở HÀ TĨNH (1998)**
Mùa hè năm 1998, thời tiết miền Trung nắng gắt, kéo dài nhiều tuần khiến hàng trăm hecta rừng thông ở Hương Sơn (Hà Tĩnh) rơi vào tình trạng nguy hiểm. Một đợt cháy rừng lớn bùng phát, lan nhanh nhờ gió Tây Nam khô nóng. Lực lượng kiểm lâm, bộ đội biên phòng và dân quân được huy động khẩn cấp. Trong đội hình đó có Thượng sĩ Nguyễn Văn Thắng của Đồn Biên phòng Cửa Rào – người đã có hành động dũng cảm giúp cứu cả cánh rừng khỏi biển lửa.
Khi lên đến điểm cháy, anh Thắng cùng đồng đội bắt đầu mở đường băng cản lửa để ngăn ngọn lửa tiến về khu dân cư cách đó vài trăm mét. Nhưng gió bất ngờ đổi hướng, thổi đám cháy ập xuống đúng nơi đội hình đang làm việc. Lửa bốc cao, khói dày đặc khiến mọi người hoảng loạn rút lui. Trong khoảnh khắc ấy, anh Thắng nhận ra nếu họ lùi lại, ngọn lửa sẽ vượt qua đường băng chưa hoàn thiện và lao xuống bản.
Không kịp suy nghĩ nhiều, anh cầm cành cây to, lao đến điểm lửa mạnh nhất, đứng chắn giữa lửa và đội hình. Anh quật liên tục vào gốc lửa, vừa che vừa tạo khoảng trống để đồng đội hoàn thành đường băng. Lửa táp vào mặt, áo chiến sĩ cháy xém từng mảng, tóc bị cháy khét, nhưng anh vẫn không lùi bước. Một đồng đội định kéo anh ra, nhưng anh quát:
“Chưa mở xong đường băng thì tôi chưa rút!”
Sau gần 20 phút đối mặt trực tiếp với lửa, đường băng hoàn tất. Gió đổi hướng lần nữa, đám cháy bị chặn lại, không thể lan xuống dân cư. Khi được đưa đến trạm y tế, cánh tay anh Thắng phồng rộp vì bỏng, nhưng anh vẫn cười: “Cả rừng mà cháy thì còn gì cho dân nữa.”
Người dân Hương Sơn đến nay vẫn nhắc anh như một biểu tượng thầm lặng của lực lượng biên phòng trong thời bình – người dám đứng lại khi lửa tiến lên.



