HOÀNG VĂN BẢY – DÂN CÔNG HỎA TUYẾN GÙI HÀNG VƯỢT DỐC TRƯỜNG SƠN
Trên Trường Sơn, không phải chuyến hàng nào cũng đi bằng xe. Có những đoạn dốc đứng, rừng rậm, trọng điểm bom đánh, chỉ còn cách gùi bộ. Hoàng Văn Bảy, dân công hỏa tuyến, là nhân chứng của những đêm gùi hàng lặng lẽ, nơi đôi vai trần thay bánh xe.
HOÀNG VĂN BẢY – DÂN CÔNG HỎA TUYẾN GÙI HÀNG VƯỢT DỐC TRƯỜNG SƠN
Trên Trường Sơn, không phải chuyến hàng nào cũng đi bằng xe. Có những đoạn dốc đứng, rừng rậm, trọng điểm bom đánh, chỉ còn cách gùi bộ. Hoàng Văn Bảy, dân công hỏa tuyến, là nhân chứng của những đêm gùi hàng lặng lẽ, nơi đôi vai trần thay bánh xe.
Theo Lịch sử Binh đoàn Trường Sơn và tư liệu dân công hỏa tuyến, nhiệm vụ của anh là gùi đạn, gạo, muối, thuốc men, băng rừng vượt dốc để tiếp tế cho các binh trạm và đơn vị phía trước. Mỗi người gùi từ 30–40kg, đi trong đêm, tránh máy bay trinh sát.
Có đêm mưa rừng xối xả, đường trơn như mỡ. Hoàng Văn Bảy cúi người giữ thăng bằng, bước từng bước chậm chắc. Bom nổ xa xa làm đất đá rung chuyển, nhưng đoàn gùi không dừng lại. Dừng là lộ, là chậm tiếp tế cho tiền tuyến.
Dân công hỏa tuyến không có nhiều trang bị. Áo ướt sũng, chân trần quen đá sắc. Nghỉ chân chỉ vài phút bên gốc cây, ăn nắm cơm vắt, uống ngụm nước suối rồi lại đi. Hoàng Văn Bảy thường nói: “Hàng chưa tới, mình chưa được nghỉ.”
Có chuyến, anh bị trượt chân, đạn rơi lăn xuống dốc. Không kịp nghĩ nhiều, anh bò theo nhặt từng quả, sợ nhất là đạn va chạm mạnh. Khi gùi đủ, anh lại nhập đội hình, tiếp tục leo dốc trong đêm.
Hòa bình, Hoàng Văn Bảy trở về bản làng. Nhưng trong lịch sử Trường Sơn, những đôi vai dân công hỏa tuyến đã góp phần giữ cho dòng tiếp tế không bao giờ đứt, để từ những con đường mòn giữa rừng sâu, chiến thắng đi ra tiền tuyến.



