Thân nhân liệt sĩ, người có công

Hoàng Văn Đình

Hoàng Văn Đình Quê quán: Nà Phặc, Thái Nguyên

06/03/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở xã Nà Phặc, nơi những dãy núi xanh nối tiếp nhau và sương sớm thường phủ mờ các con đường đất nhỏ, có một người đàn ông già tên là Hoàng Văn Đình. Người dân trong xã ai cũng biết đến ông — không chỉ vì mái tóc bạc và dáng lưng đã còng theo năm tháng, mà còn vì ông là bố của một liệt sĩ.

Ngôi nhà sàn nhỏ của ông nằm bên sườn đồi. Trước hiên nhà, ông trồng vài khóm hoa và một cây đào mà con trai ông từng trồng trước khi lên đường nhập ngũ. Mỗi buổi sáng, ông Đình thường ngồi bên bậc gỗ, lặng lẽ nhìn về con đường dẫn ra đầu bản. Con đường ấy năm xưa con trai ông đã bước đi, mang theo lời hứa: “Con sẽ trở về khi đất nước yên bình.”

Nhưng ngày trở về của con ông không phải là bước chân quen thuộc, mà là tấm bằng Tổ quốc ghi công và câu chuyện về sự hy sinh nơi chiến trường xa. Khi nghe tin, ông Đình lặng người rất lâu. Ông không khóc trước mặt mọi người, chỉ lặng lẽ đứng bên cây đào con trai trồng, đặt bàn tay chai sần lên thân cây như đang trò chuyện với nó.

Những năm sau đó, ông vẫn sống giản dị ở Nà Phặc. Ông chăm vườn, giúp bà con trong bản, và mỗi dịp 27 tháng 7, ông lại thắp nén hương trước bàn thờ con. Khói hương bay lên hòa vào làn sương núi, như mang theo lời thì thầm của người cha.

Người trong xã thường nói:“Ông Đình mất một người con, nhưng đất nước có thêm một người anh hùng.”

Còn ông, mỗi khi ai nhắc đến con trai mình, ông chỉ mỉm cười hiền hậu và nói:“Thằng bé chỉ làm điều mà nó tin là đúng thôi.”

Dưới gốc cây đào trước hiên nhà, hoa vẫn nở mỗi mùa xuân — như lời nhắc nhở rằng sự hy sinh ấy không bao giờ bị lãng quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Hoàng Văn Đình | Câu chuyện thời hoa lửa