Khác

HOÀNG VĂN DUẬN – NHỮNG NĂM THÁNG GIỮ GÌN BIÊN CƯƠNG TỔ QUỐC

“Những năm tháng cống hiến, kiên cường tuần tra canh gác và gắn bó sâu sắc với bà con các dân tộc của anh Hoàng Văn Duận tại biên giới xã Xín Cái, huyện Mèo Vạc, tỉnh Hà Giang – tấm gương thầm lặng, kiên trung bảo vệ từng tấc đất Tổ quốc.”

Tuyên Quang07/08/2026Xã Niêm Sơn (Đoàn xã Niêm Sơn)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

HOÀNG VĂN DUẬN – NHỮNG NĂM THÁNG GIỮ GÌN BIÊN CƯƠNG TỔ QUỐC

(Xã Xín Cái, huyện Mèo Vạc, tỉnh Hà Giang)

Mảnh đất biên cương Xín Cái – Mèo Vạc với núi đá vách dựng đứng, đường đi uốn lượn giữa cao nguyên đá, đã ghi dấu bao năm tháng tuổi trẻ, bao công sức và tình cảm của người lính Hoàng Văn Duận. Với anh, nơi đây không chỉ là địa bàn được giao nhiệm vụ, mà đã trở thành một phần máu thịt, nơi anh đặt trọn lòng trung thành và trách nhiệm cao cả với Tổ quốc.

Nhớ lại những ngày đầu đến nhận nhiệm vụ, điều kiện vô cùng gian khó: địa hình hiểm trở, đường đi trơn trượt khi mưa, bụi bặm khi nắng, mùa đông gió rét thổi xuyên qua kẽ đá, nước uống và lương thực đều phải vận chuyển từ nơi rất xa. Mỗi chuyến tuần tra dọc theo đường ranh, cả đội phải bám vách đá, lội qua khe suối, đi hàng chục cây số dưới nắng cháy hay mưa giông, đôi chân phồng rộp, quần áo ướt sũng nhưng chưa bao giờ ai nản lòng. Hoàng Văn Duận luôn tâm niệm: “Đứng ở đây là phải giữ vững từng tấc đất tổ tiên để lại, để bà con các dân tộc nơi đây được yên bình làm ăn, để Tổ quốc luôn vững vàng an khang”.

Không chỉ cầm chắc súng nơi chốt canh, anh còn là người bạn thân thiết, người con gần gũi với bà con các dân tộc Mông, Tày, Nùng trên địa bàn xã Xín Cái. Khi bà con đi rừng lạc đường, anh cùng đồng đội đi tìm suốt đêm; khi mùa màng gặp thiên tai, anh giúp đỡ thu hoạch, vận chuyển nông sản; khi các em nhỏ khó khăn không có điều kiện đến trường, anh trích phần lương ít ỏi của mình mua sách vở, quần áo tặng các em; khi có những hiểu lầm về quy chế quản lý biên giới, anh kiên nhẫn giải thích bằng tiếng bản địa, vận động mọi người đoàn kết, chung tay bảo vệ chủ quyền thiêng liêng. Người dân nơi đây thường nói: “Duận không chỉ là người lính canh giữ biên giới, mà như người con trong nhà, luôn sát cánh và chia sẻ với chúng tôi mọi lúc”.

Những năm tháng nơi tuyến đầu cũng có những lúc thầm lặng nhớ nhà, nhớ người thân, có những đêm canh gác giữa núi đá vắng lặng chỉ có tiếng gió hú qua kẽ núi. Nhưng tất cả những hy sinh, vất vả ấy đều được anh đặt sau lợi ích chung. Với Hoàng Văn Duận, niềm vui lớn nhất là được thấy bà con yên tâm sinh sống, được thấy lá chắn nơi biên giới luôn được giữ vững, bình yên.

Những dấu chân tuần tra trên sườn núi đá, những đêm canh thức giữa gió rét, những tình cảm ấm áp dành cho mảnh đất và con người Xín Cái sẽ mãi là dấu ấn đẹp, là minh chứng cho lòng trung kiên của một người lính trong “Thời hoa lửa”. Dù sau này có đi đâu, những năm tháng giữ gìn biên cương Hà Giang sẽ luôn là niềm tự hào, là hành trang quý giá nhất trong suốt cuộc đời anh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn