HOÀNG VĂN KHUYÊN – NGƯỜI LÍNH TRẺ NƠI TUYẾN BIÊN GIỚI VỊ XUYÊN
Ông Hoàng Văn Khuyên, sinh năm 1955, quê xã Khuôn Lùng, tỉnh Tuyên Quang. Tháng 5/1978, ông lên đường nhập ngũ, thực hiện nhiệm vụ chiến đấu tại Vị Xuyên. Chỉ sau chưa đầy một năm, đến tháng 3/1979, ông xuất ngũ trở về quê hương. Trong thời gian quân ngũ, ông mang quân hàm Binh nhất.
Tháng 5/1978, ông Hoàng Văn Khuyên, người con của xã Khuôn Lùng, lên đường nhập ngũ.
Sinh năm 1955, khi ấy ông đang ở tuổi thanh niên – độ tuổi mà nhiều người bắt đầu xây dựng gia đình, lập nghiệp và nghĩ về cuộc sống phía trước. Nhưng trong hoàn cảnh đất nước còn nhiều khó khăn, ông cũng như nhiều thanh niên khác đã khoác lên mình bộ quân phục và thực hiện nghĩa vụ của người lính.
Sau khi nhập ngũ, ông được phân công làm nhiệm vụ tại Vị Xuyên.
Những năm tháng nơi biên giới phía Bắc là một phần đặc biệt trong lịch sử của những người lính thuộc thế hệ ấy. Địa hình hiểm trở, điều kiện sinh hoạt khó khăn và nhiệm vụ bảo vệ biên giới khiến cuộc sống của người lính không hề dễ dàng.
Ở đó, người lính không chỉ có những giờ phút thực hiện nhiệm vụ mà còn có những ngày tháng sống cùng đồng đội, cùng chia sẻ những khó khăn và luôn phải sẵn sàng trước những tình huống bất ngờ.
Ông Khuyên khi ấy mang quân hàm Binh nhất. Quân hàm giản dị, nhưng phía sau đó là hình ảnh của một người lính trẻ đang thực hiện nhiệm vụ ở nơi biên giới.
Thời gian ông ở trong quân ngũ không dài. Từ tháng 5/1978 đến tháng 3/1979, chưa đầy một năm, nhưng đó lại là một khoảng thời gian đáng nhớ trong cuộc đời.
Tháng 3/1979, ông xuất ngũ trở về quê hương Khuôn Lùng.
Có thể nói, quãng đời quân ngũ của ông Hoàng Văn Khuyên được ghi lại bằng những mốc thời gian rất ngắn gọn: 5/1978 nhập ngũ – 3/1979 xuất ngũ – Vị Xuyên – quân hàm Binh nhất. Nhưng đằng sau những dòng thông tin ấy là một người thanh niên đã từng rời quê nhà, đến một vùng biên giới xa xôi để thực hiện nhiệm vụ của mình.
Những câu chuyện về người lính đôi khi không cần phải có những chiến công lớn hay những chức vụ cao. Có những người chỉ mang quân hàm rất bình dị, thời gian phục vụ cũng không dài, nhưng họ vẫn là một phần của lịch sử.
Hoàng Văn Khuyên là một người như vậy.
Ông đã dành một phần tuổi trẻ của mình cho quân đội, từng có mặt tại Vị Xuyên trong những năm tháng đầy thử thách ở biên giới phía Bắc, rồi trở về quê hương tiếp tục cuộc sống của một người dân bình dị.
Ngày hôm nay, khi những năm tháng ấy đã lùi xa, việc ghi lại tên tuổi và hành trình của ông cũng là cách để lưu giữ một phần ký ức về những người con Khuôn Lùng từng lên đường làm nhiệm vụ.
Bởi phía sau mỗi quân hàm, mỗi mốc nhập ngũ – xuất ngũ và mỗi địa danh chiến đấu luôn là một con người, một tuổi trẻ và một câu chuyện riêng cần được nhớ đến.



