Hoàng Văn Nam cựu chiến binh tham gia cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979
Mỗi năm đến ngày kỷ niệm, tôi lại mang chiếc ba lô cũ, khập khiễng lên thăm lại chiến trường xưa để thắp nén nhang cho đồng đội, những người đã ngã xuống để biên cương mãi mãi bình yên.
Tôi là Hoàng Văn Nam, cựu chiến binh tham gia cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979. Đơn vị của tôi nhận nhiệm vụ chốt chặn, giữ vững cao điểm mang số hiệu 468 trước các đợt tấn công ào ạt như triều dâng của quân xâm lược. Sáng ngày 17 tháng 2, pháo binh địch nã đạn dồn dập, cày nát từng tấc đất, biến đỉnh núi đá vôi xanh tươi thành một màu trắng xóa khói thuốc súng. Tôi cùng ba đồng chí nữa nằm trong một công sự nhỏ, dùng súng trung liên liên tục bắn trả để đẩy lùi các đợt bò lên vách đá của bộ binh địch.
Trong một đợt tập kích áp sát bằng lựu đạn bộc phá của giặc, một quả nổ ngay trước mép hào nơi tôi đang đứng bắn. Sức nổ kinh hoàng băm vằn vách đá, nhiều mảnh srapnel và đá nhọn găm thẳng vào vùng bụng và hai chân tôi chân tôi tê dại đi. Nhìn sang bên cạnh, người đồng đội thân thiết nhất của tôi đã hy sinh, tay vẫn ghì chặt báng súng trường. Nỗi căm thù trào dâng, tôi ôm vết thương đang chảy máu xối xả, gượng dậy dùng tay phải siết chặt băng đạn cuối cùng xả về phía quân thù cho đến khi ngất đi.
Khi tỉnh dậy ở bệnh viện tuyến sau, tôi biết mình đã giữ được cao điểm nhưng phải cưa bỏ chân trái do hoại tử và mang sẹo lớn ở bụng. Trở thành thương binh dẫu cơ thể không còn lành lặn, lòng tôi vẫn vẹn nguyên lời thề giữ đất năm xưa. Mỗi năm đến ngày kỷ niệm, tôi lại mang chiếc ba lô cũ, khập khiễng lên thăm lại chiến trường xưa để thắp nén nhang cho đồng đội, những người đã ngã xuống để biên cương mãi mãi bình yên.



