Bài viết

HOÀNG VĂN NGHIÊN – “SỐNG BÁM CẦU, BÁM ĐƯỜNG”, NGƯỜI LÍNH CÔNG BINH GIỮ MẠCH TRƯỜNG SƠN

Cao Bằng16/09/2026Đoàn xã Hy Cương (Đoàn xã Hy Cương)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên tuyến đường Trường Sơn năm xưa, có một khẩu hiệu đã trở thành lời thề của những người lính công binh:

“Sống bám cầu, bám đường – chết kiên cường dũng cảm.”

Trong số những người đã biến lời thề ấy thành hành động có Trung sĩ Hoàng Văn Nghiên, người được tuyên dương danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Những người lính công binh Trường Sơn không chỉ mở đường. Họ phải sửa đường, bắc cầu, phá bom, bảo đảm giao thông và giữ cho từng đoàn xe có thể vượt qua những trọng điểm bị đánh phá ác liệt.

Có những ngày, bom Mỹ vừa đánh sập một đoạn đường thì những người lính công binh lại lập tức xuất hiện.

Họ không có nhiều thời gian để nghỉ.

Bởi phía trước là chiến trường đang chờ từng chuyến hàng, từng đoàn xe, từng đơn vị bộ đội.

Trên Trường Sơn, một con đường bị tắc đồng nghĩa với hàng hóa, đạn dược và lực lượng không thể tiếp tục chi viện.

Vì thế, người lính công binh phải làm việc giữa sự sống và cái chết.

Hoàng Văn Nghiên thuộc thế hệ những người lính đã góp phần làm nên kỳ tích ấy. Tên ông được ghi nhận trong danh sách những cá nhân của lực lượng Công binh Trường Sơn được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Nhìn lại cuộc chiến ấy, điều khiến người ta xúc động không chỉ là những trận đánh.

Mà là hình ảnh những người lính sẵn sàng lao ra mặt đường ngay sau tiếng bom, bởi họ hiểu rằng phía sau mình là cả một chiến trường đang chờ được tiếp sức.

Có thể hôm nay chúng ta đi trên những con đường rộng lớn, những cây cầu kiên cố.

Nhưng để có những con đường ấy, đã từng có những người lính lấy chính tuổi trẻ của mình làm giá để đổi lấy từng mét đường thông suốt.

Hoàng Văn Nghiên và những người lính công binh Trường Sơn đã để lại một bài học giản dị: đường có thể bị bom phá, nhưng ý chí con người thì không thể bị phá hủy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn