HOÀNG VĂN NÔ – LƯỠI LÊ GIỮ ĐỒI XANH, KHÍ PHÁCH BẤT KHUẤT TRƯỚC GIỜ ĐIỆN BIÊ
Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, Liệt sĩ Hoàng Văn Nô, sinh năm 1932, người dân tộc Tày quê Cao Bằng, là chiến sĩ Trung đoàn 174, Đại đoàn 316. Trong trận chiến bảo vệ Đồi Xanh tại bản Tà Lèng trước khi Chiến dịch Điện Biên Phủ mở màn, sau khi chứng kiến Tiểu đội trưởng Nguyễn Văn Niết hy sinh, Hoàng Văn Nô đã gắn lưỡi lê, dẫn đầu tổ xung phong và trực tiếp tiêu diệt 5 quân đối phương trước khi anh dũng ngã xuống. Sự hy sinh của anh góp phần giữ vững Đồi Xanh, bảo vệ trận địa pháo và thế trận chuẩn bị cho Điện Biên Phủ. Ngày 28-4-2000, anh được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, mãi là biểu tượng của lòng quả cảm và khí phách bất khuất của người lính Điện Biên.
Trong những ngày chuẩn bị cho Chiến dịch Điện Biên Phủ, trước khi pháo ta đồng loạt khai hỏa vào Him Lam, đã có những trận đánh quyết liệt diễn ra quanh lòng chảo Điện Biên để giữ thế trận, bảo vệ trận địa pháo và mở đường cho bộ đội áp sát đối phương. Trong những trận chiến ấy, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, Liệt sĩ Hoàng Văn Nô đã để lại một hình ảnh đặc biệt: người chiến sĩ dân tộc Tày dùng lưỡi lê lao vào đội hình đối phương, chiến đấu đến hơi thở cuối cùng để giữ vững Đồi Xanh.
Hoàng Văn Nô sinh năm 1932, là người dân tộc Tày, quê xã Ngọc Khê, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng – vùng đất giàu truyền thống yêu nước và cách mạng. Khi Trung đoàn 174 về địa phương tuyển quân, người thanh niên trẻ tuổi ấy đã tình nguyện xung phong nhập ngũ.
Ông được biên chế vào Đại đội 925, Tiểu đoàn 255, Trung đoàn 174, Đại đoàn 316.
Từ miền biên cương Cao Bằng, Hoàng Văn Nô theo bước quân hành đến Tây Bắc, nơi một trận quyết chiến chiến lược đang dần hình thành.
Đồi Xanh – cửa ngõ bảo vệ trận địa pháo
Trong những ngày quân ta chuẩn bị cho Chiến dịch Điện Biên Phủ, Đại đội 925 được giao nhiệm vụ chặn đánh lực lượng quân Pháp tại khu vực Đồi Xanh, bản Tà Lèng.
Đồi Xanh có vị trí đặc biệt quan trọng.
Từ đây có thể quan sát nhiều hướng di chuyển của đối phương, thậm chí nhìn về khu vực Mường Thanh. Phía sau đồi là trận địa pháo của ta. Giữ được Đồi Xanh không chỉ là giữ một điểm cao mà còn góp phần bảo vệ hỏa lực chiến dịch và tạo điều kiện cho bộ đội tiếp tục mở hệ thống giao thông hào tiến vào lòng chảo Điện Biên.
Chính vì vậy, cả hai bên đều quyết giành bằng được vị trí này.
Cuộc chiến diễn ra suốt nhiều giờ.
Trên điểm cao, tiếng súng liên tục vang lên.
Bộ đội ta vừa đánh cận chiến, vừa dùng tiểu liên tiến công. Một tiểu đội do Nguyễn Văn Niết chỉ huy đi đầu, đánh bật đối phương khỏi vị trí và chiếm được đồi.
Không chấp nhận thất bại, quân Pháp nhiều lần dùng pháo binh yểm trợ cho lực lượng Âu – Phi phản kích.
Một lần.
Hai lần.
Rồi lần thứ ba.
Nhưng các đợt tiến công đều bị quân ta đánh bật.
Đồi Xanh vẫn đứng vững.
Người đồng đội ngã xuống
Giữa trận chiến, Hoàng Văn Nô cùng một số chiến sĩ lao thẳng xuống đường để áp sát lực lượng đối phương.
Trong cuộc giáp chiến quyết liệt, Tiểu đội trưởng Nguyễn Văn Niết tiêu diệt được hai tên nhưng sau đó anh dũng hy sinh.
Sự hy sinh của người chỉ huy ngay trước mắt khiến Hoàng Văn Nô đau xót.
Nhưng giữa chiến trường, đau thương không thể biến thành sự chùn bước.
Nó trở thành quyết tâm chiến đấu.
Hoàng Văn Nô cắm mạnh lưỡi lê lên đầu súng, vượt lên phía trước, dẫn đầu tổ tiếp tục lao vào đội hình đối phương.
Khoảng cách giữa hai bên nhanh chóng thu hẹp.
Không còn chiến hào sâu.
Không còn khoảng cách an toàn.
Chỉ còn những người lính đối mặt trực tiếp với nhau.
Lưỡi lê giữa trận địa
Một tên lính Âu – Phi thấy lực lượng ta ít người, quay lại định dùng tiểu liên bắn.
Hoàng Văn Nô không lùi.
Anh lao thẳng về phía trước.
Dồn toàn bộ sức lực, người chiến sĩ trẻ đâm lưỡi lê vào đối phương, hạ gục tên lính ngay tại trận.
Hình ảnh ấy khiến những người còn lại hoang mang, tháo chạy.
Nhưng Hoàng Văn Nô vẫn tiếp tục truy kích.
Anh bám sát đội hình đối phương.
Đuổi kịp người nào, anh tiếp tục chiến đấu với người đó.
Một tên.
Rồi tên thứ hai.
Thứ ba.
Thứ tư.
Đến tên thứ năm, khi Hoàng Văn Nô đang tiếp tục lao lên, anh bị trúng đạn.
Người chiến sĩ trẻ từ từ ngã xuống.
Trong tay vẫn nắm chặt khẩu súng gắn lưỡi lê.
Anh đã anh dũng hy sinh giữa trận địa, sau khi trực tiếp dùng lưỡi lê tiêu diệt 5 quân đối phương.
Đó là một cuộc chiến ở cự ly gần, nơi lòng dũng cảm được thử thách đến giới hạn cuối cùng.
Ngã xuống nhưng khí thế vẫn tiếp tục
Sự hy sinh của Hoàng Văn Nô không làm đồng đội chùn bước.
Ngược lại, nó trở thành ngọn lửa thúc giục những người còn lại chiến đấu quyết liệt hơn.
Hai chiến sĩ Đàn và Đông chứng kiến đồng đội ngã xuống đã động viên nhau:
“Quyết trả thù cho đồng đội, trả thù cho đồng chí Nô. Noi gương đồng chí Nô.”
Họ tiếp tục lao lên, truy kích và bắn mạnh vào đội hình đối phương.
Mặc dù lực lượng quân Pháp đông hơn nhiều lần, cuối cùng chúng vẫn phải rút lui.
Đồi Xanh được giữ vững.
Một điểm cao tưởng như nhỏ bé trên bản đồ đã trở thành nơi những người lính Việt Nam chiến đấu bằng tất cả lòng dũng cảm để bảo vệ thế trận chuẩn bị cho cuộc tổng tiến công sắp tới.
Ít lâu sau, ngày 13-3-1954, pháo binh ta khai hỏa vào Him Lam, mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ.
Hoàng Văn Nô không còn để chứng kiến giờ phút ấy.
Nhưng nơi những khẩu pháo phía sau Đồi Xanh vang lên, có phần đóng góp bằng máu của anh.
Người chiến sĩ tuổi trẻ hóa thành bất tử
Hoàng Văn Nô hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Từ quê hương Cao Bằng, anh theo Trung đoàn 174 tiến về Tây Bắc. Và tại Đồi Xanh, trước giờ Chiến dịch Điện Biên Phủ chính thức mở màn, người chiến sĩ dân tộc Tày đã gửi lại tuổi xuân của mình.
Tên tuổi anh về sau được đất nước trân trọng ghi nhận.
Ngày 28-4-2000, Hoàng Văn Nô được truy tặng Huân chương Quân công hạng Ba và danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Tên của người anh hùng còn được đặt cho một trường học và một tuyến đường tại thành phố Điện Biên Phủ.
Nhưng ý nghĩa sâu sắc nhất không nằm ở những tấm biển mang tên anh.
Đó là câu chuyện mà tên tuổi ấy gợi nhớ.
Câu chuyện về một người chiến sĩ trẻ.
Một đồng đội vừa ngã xuống trước mắt.
Một lưỡi lê được cắm lên đầu súng.
Và một bước xung phong không quay đầu.
Hoàng Văn Nô đã ngã xuống trên Đồi Xanh, nhưng tư thế xung phong của anh vẫn còn ở lại.
Ở lại trong ký ức đồng đội.
Ở lại trong truyền thống Trung đoàn 174.
Ở lại trong lịch sử chuẩn bị cho trận quyết chiến Điện Biên Phủ.
Có những chiến công không diễn ra trong ngày toàn thắng, nhưng chính chúng đã tạo nên điều kiện cho ngày toàn thắng đến gần hơn.
Hoàng Văn Nô đã hy sinh trước giờ Điện Biên khai hỏa.
Nhưng bằng máu của mình, anh cùng đồng đội đã giữ vững một điểm cao, bảo vệ một phần thế trận và góp phần tạo nên sức mạnh cho cuộc chiến lớn đang tới.
Lưỡi lê năm ấy đã ngừng lại khi người chiến sĩ ngã xuống, nhưng khí phách của Hoàng Văn Nô thì không bao giờ dừng lại. Nó trở thành biểu tượng của lòng quả cảm, tình đồng đội và tinh thần quyết chiến đến cùng của người lính Điện Biên.



