Bài viết

Hoàng Văn Quân – xóm Trại mới xã Phú Lạc- Tỉnh Thái Nguyên

Cựu chiến binh: Hoàng Văn Quân – xóm Trại mới xã Phú Lạc- Tỉnh Thái Nguyên, Tháng Tư về, nắng nhẹ trải vàng trên những con đường làng của xóm Trại Mới, xã Phú Lạc. Trong không khí rộn ràng hướng tới ngày kỷ niệm Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, học sinh trong trường háo hức chờ đón một buổi giao lưu đặc biệt – gặp gỡ người lính năm xưa, ông Hoàng Văn Quân.

Thái Nguyên03/06/2026Chi đoàn THCS Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên (xã Phú Lạc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NGƯỜI LÍNH GIÀ HOÀNG VĂN QUÂN

Cựu chiến binh: Hoàng Văn Quân – xóm Trại mới xã Phú Lạc- Tỉnh Thái Nguyên,

Tháng Tư về, nắng nhẹ trải vàng trên những con đường làng của xóm Trại Mới, xã Phú Lạc. Trong không khí rộn ràng hướng tới ngày kỷ niệm Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, học sinh trong trường háo hức chờ đón một buổi giao lưu đặc biệt – gặp gỡ người lính năm xưa, ông Hoàng Văn Quân.

Ông bước lên bục với dáng người giản dị, mái tóc bạc theo năm tháng, nhưng ánh mắt vẫn sáng và kiên nghị. Giọng ông trầm ấm, chậm rãi đưa mọi người trở về một thời “hoa lửa” – thời của bom đạn, của tuổi trẻ hiến dâng cho Tổ quốc.

Ông kể, năm 1968, khi mới ngoài đôi mươi, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông lên đường nhập ngũ. Rời quê hương Phú Lạc thân yêu, ông mang theo trong tim lời dặn của mẹ và niềm tin sắt đá: phải chiến đấu để đất nước được hòa bình.

Những năm tháng trong quân ngũ là chuỗi ngày gian khổ không thể nào quên. Bom đạn kẻ thù dội xuống ác liệt, rừng núi Trường Sơn che chở bước chân hành quân. Có những đêm đói rét, có những trận chiến sinh tử, đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh… Nhưng chính trong gian khổ ấy, tình đồng chí, đồng đội lại sáng lên như ngọn lửa ấm áp, giúp họ vượt qua tất cả.

Ông Quân nhớ mãi một lần hành quân giữa mưa bom, đất đá rung chuyển, nhưng cả đơn vị vẫn kiên cường tiến lên. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, không ai nghĩ cho riêng mình, mà chỉ có một ý chí duy nhất: “Vì miền Nam ruột thịt, vì ngày đất nước thống nhất.”

Rồi ngày chiến thắng cũng đến. Ngày 30 tháng 4 năm 1975 – một ngày mà ông nói là “không bao giờ quên trong cuộc đời người lính”. Đó là ngày đất nước liền một dải, là ngày những người lính như ông có thể ngẩng cao đầu, tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé vào độc lập, tự do của Tổ quốc.

Sau chiến tranh, ông trở về quê hương, tiếp tục sống một cuộc đời giản dị, nhưng ký ức về những năm tháng “hoa lửa” vẫn luôn vẹn nguyên trong tim.

Nhìn xuống hàng ghế học sinh, ông nhẹ nhàng nhắn nhủ:
“Các cháu hôm nay được sống trong hòa bình, đó là điều vô cùng quý giá. Hãy cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt, sống có trách nhiệm để xứng đáng với sự hy sinh của thế hệ đi trước.”

Cả hội trường lặng đi. Không phải vì những lời lẽ hoa mỹ, mà bởi câu chuyện chân thật từ một người lính đã đi qua chiến tranh. Trong ánh mắt các em học sinh, niềm xúc động và sự biết ơn dâng lên rõ rệt.

Ngoài kia, nắng tháng Tư vẫn rực rỡ. Nhưng có lẽ, trong lòng mỗi người hôm ấy, một “ngọn lửa” khác đã được thắp lên – ngọn lửa của lòng yêu nước, của niềm tự hào và trách nhiệm với quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn