Anh hùng Lực lượng vũ trang

HOÀNG VĂN THƯỢNG – NGƯỜI ANH HÙNG ĐẶC CÔNG TỪ NÚI RỪNG CAO BẰNG ĐẾN NHỮNG CHIẾN TRƯỜNG KHỐC LIỆT

Câu chuyện tái hiện cuộc đời Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Hoàng Văn Thượng – người con dân tộc Tày quê Cao Bằng, từ một thanh niên nghèo trở thành chiến sĩ đặc công mưu trí, gan dạ trên những chiến trường ác liệt. Với nhiều chiến công nổi bật, ông đã góp phần cùng đồng đội hoàn thành những nhiệm vụ đặc biệt khó khăn, sau đó tiếp tục cống hiến trong công tác quân đội và xây dựng quê hương. Cuộc đời ông là biểu tượng đẹp của lòng yêu nước, tinh thần quả cảm và phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ”.

Lạng Sơn22/08/2026Xã Phúc Trạch (Xã Phúc Trạch)8 lượt xem0 lượt chia sẻ
HOÀNG VĂN THƯỢNG – NGƯỜI ANH HÙNG ĐẶC CÔNG TỪ NÚI RỪNG CAO BẰNG ĐẾN NHỮNG CHIẾN TRƯỜNG KHỐC LIỆT

Trong lịch sử đấu tranh dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam, có những con người bước ra từ những miền quê nghèo khó, mang theo hành trang giản dị là tình yêu quê hương, rồi trưởng thành qua những năm tháng chiến tranh để trở thành những người lính kiên cường. Họ không sinh ra để trở thành anh hùng. Chính hoàn cảnh của đất nước, tiếng gọi của non sông và những thử thách khắc nghiệt của chiến trường đã tôi luyện họ. Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Hoàng Văn Thượng là một con người như thế. Cuộc đời ông là câu chuyện về một chàng trai dân tộc Tày sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo ở Cao Bằng, từ tuổi thơ nhiều gian khó đã bước vào quân ngũ, trở thành người chiến sĩ đặc công mưu trí, quả cảm, rồi tiếp tục cống hiến trong quân đội và quê hương cho đến khi hoàn thành nhiệm vụ.

Hoàng Văn Thượng sinh ngày 24 tháng 7 năm 1948, tại vùng quê Trùng Khánh, Cao Bằng, trong một gia đình nông dân nghèo. Quê hương ông là miền đất biên cương giàu truyền thống cách mạng, nơi núi non trùng điệp và cuộc sống của đồng bào các dân tộc gắn bó với nhau qua bao thế hệ. Nhưng tuổi thơ của ông không phải những tháng ngày bình yên. Mẹ mất khi ông còn nhỏ, người cha lại thường xuyên đau yếu, trong nhà còn có em gái. Là người con lớn, Hoàng Văn Thượng sớm phải đối mặt với những nhọc nhằn mà một cậu bé đáng lẽ chưa phải gánh chịu.

Chính hoàn cảnh ấy đã rèn cho ông tính tự lập, sự cần cù và nghị lực vượt khó. Ông vừa học, vừa lao động để phụ giúp gia đình. Những bài học ở trường làng, những câu chuyện về quê hương, đất nước và những người đi trước từng tham gia cách mạng đã dần gieo vào tâm hồn chàng trai trẻ một tình yêu sâu sắc đối với nơi mình sinh ra.

Tuổi thơ gian khó không làm Hoàng Văn Thượng trở nên bi quan. Trái lại, nó khiến ông sớm hiểu rằng muốn thay đổi cuộc sống, con người phải có ý chí. Muốn bảo vệ quê hương, phải có trách nhiệm. Và khi đất nước cần, mỗi người đều phải biết đặt lợi ích chung lên trên những khó khăn riêng của mình.

Ngày 16 tháng 4 năm 1968, chàng trai người Tày Hoàng Văn Thượng rời quê nhà lên đường nhập ngũ. Ông chính thức trở thành chiến sĩ của đơn vị đặc công. Đó là một bước ngoặt lớn trong cuộc đời. Từ một thanh niên quen với núi rừng Cao Bằng, ông bước vào môi trường quân đội, nơi kỷ luật, ý chí và tinh thần đồng đội trở thành những nguyên tắc quan trọng nhất.

Sau hơn sáu tháng huấn luyện, người chiến sĩ trẻ cùng đồng đội bắt đầu hành quân vào chiến trường. Những cung đường dài xuyên núi, băng rừng đưa ông ngày càng xa quê hương. Phía trước là chiến trường Bình Trị Thiên khói lửa. Từ đây, cuộc đời Hoàng Văn Thượng gắn với những năm tháng chiến đấu gian khổ và những nhiệm vụ đặc biệt của người lính đặc công.

Đặc công là lực lượng phải hoạt động trong những điều kiện hết sức khó khăn, đòi hỏi người chiến sĩ không chỉ có lòng dũng cảm mà còn phải bình tĩnh, kiên trì và biết xử lý tình huống linh hoạt. Hoàng Văn Thượng nhanh chóng bộc lộ những phẩm chất ấy.

Ông trưởng thành từ một người lính trực tiếp làm nhiệm vụ, rồi từng bước được giao những trọng trách cao hơn. Trong từng trận chiến, ông luôn thể hiện sự gan dạ nhưng không liều lĩnh, táo bạo nhưng vẫn tính toán cẩn trọng. Đối với ông, hoàn thành nhiệm vụ không chỉ là tiến lên mà còn phải biết bảo toàn lực lượng và đưa đồng đội trở về.

Những năm tháng ở chiến trường đã tôi luyện Hoàng Văn Thượng thành một cán bộ đặc công có bản lĩnh. Ông được đồng đội tin tưởng bởi sự bình tĩnh trong những thời điểm khó khăn nhất. Có những tình huống tưởng như không còn đường xoay xở, nhưng ông vẫn tìm được cách giải quyết.

Một trong những trận đánh tiêu biểu gắn với tên tuổi Hoàng Văn Thượng diễn ra ngày 28 tháng 12 năm 1970 tại Tây Ninh. Khi ấy, đơn vị được giao nhiệm vụ đánh vào khu vực đóng quân của một đơn vị thuộc quân đội Việt Nam Cộng hòa. Hoàng Văn Thượng được giao chỉ huy một mũi tiến công. Sau hai đêm tìm hiểu tình hình, ông cùng đồng đội tổ chức tiếp cận mục tiêu.

Trong trận đánh ấy, phẩm chất của người cán bộ đặc công được thể hiện rõ. Ông không chỉ trực tiếp chỉ huy mà còn luôn ở vị trí nguy hiểm, cùng chiến sĩ thực hiện nhiệm vụ. Khi thời cơ xuất hiện, ông quyết đoán hành động, góp phần làm cho trận đánh đạt mục tiêu đề ra.

Một hình ảnh đặc biệt được lưu lại trong câu chuyện về trận đánh là việc Hoàng Văn Thượng trèo lên vị trí cao, giật lá cờ của đối phương và cắm cờ của ta. Hành động ấy không chỉ mang ý nghĩa biểu tượng mà còn thể hiện khí thế của người chiến sĩ trong thời khắc chiến đấu. Sau đó, ông tiếp tục chỉ huy lực lượng hoàn thành nhiệm vụ rồi rút ra ngoài.

Nhưng chiến trường không bao giờ chỉ có những khoảnh khắc chiến thắng.

Trên đường rút lui, Hoàng Văn Thượng gặp một tình huống bất ngờ khiến ông bị thương và ngất đi. Đồng đội tưởng ông đã hy sinh. Thế nhưng, ông vẫn sống sót và tìm cách trở về với đơn vị.

Có những câu chuyện chiến tranh chỉ được kể lại bằng vài dòng, nhưng phía sau những dòng ấy là cả một sự khắc nghiệt mà người ngoài cuộc khó có thể hình dung hết. Một người lính bị tách khỏi đồng đội trong khu vực nguy hiểm phải tự tìm cách tồn tại và chờ cơ hội trở về.

Hoàng Văn Thượng từng kể lại một lần ông bị mắc kẹt trong khu vực đối phương sau khi đơn vị rút. Trong hoàn cảnh ấy, ông tìm nơi ẩn náu và kiên trì chờ đến khi có điều kiện an toàn để thoát ra. Cả ngày ông phải ở trong một chiếc thùng phi bỏ ngoài trời, chịu đựng sự khắc nghiệt của thời tiết và tình trạng thiếu thốn. Đến khi trời tối, ông tìm đường thoát ra và gặp lại đồng đội. Những người trong đơn vị khi nhìn thấy ông đều vô cùng mừng rỡ vì trước đó đã nghĩ ông không còn sống.

Đó là một trong những câu chuyện thể hiện rõ bản lĩnh của người chiến sĩ Hoàng Văn Thượng. Trong hoàn cảnh hiểm nghèo, ông không hoảng loạn. Ông kiên trì chờ thời cơ, giữ vững tinh thần và tìm cách trở về.

Những trận chiến liên tiếp giúp Hoàng Văn Thượng trưởng thành nhanh chóng. Từ một chiến sĩ, ông trở thành cán bộ chỉ huy. Nhưng dù ở cương vị nào, ông vẫn giữ tác phong giản dị và gần gũi với đồng đội.

Trong chiến đấu, ông luôn quan niệm rằng người chỉ huy phải đi đầu về tinh thần trách nhiệm. Không thể yêu cầu chiến sĩ vượt qua khó khăn nếu bản thân người chỉ huy chỉ đứng phía sau. Vì thế, ông thường trực tiếp tham gia những nhiệm vụ khó khăn.

Đồng đội tin ông không chỉ vì ông gan dạ mà còn vì ông biết chia sẻ. Ông hiểu nỗi nhớ nhà của người lính, hiểu những phút giây căng thẳng trước mỗi nhiệm vụ và hiểu cả niềm vui nhỏ bé khi đồng đội được trở về an toàn.

Chính sự gắn bó ấy tạo nên sức mạnh của một tập thể.

Chiến tranh càng kéo dài, Hoàng Văn Thượng càng có nhiều cơ hội thể hiện khả năng tổ chức và chỉ huy. Ông được giao nhiệm vụ tại Tiểu đoàn 13 đặc công, Trung đoàn 429, Sư đoàn 2, Quân khu 7. Khi được tuyên dương Anh hùng, ông mang quân hàm Thượng úy và giữ cương vị Chính trị viên Tiểu đoàn.

Cùng với nhiệm vụ chiến đấu, ông còn chú trọng công tác chính trị, tư tưởng. Ông hiểu rằng một đơn vị chiến đấu mạnh không chỉ nhờ kỹ năng mà còn cần có tinh thần đoàn kết, ý chí và niềm tin. Người lính phải biết mình chiến đấu vì điều gì, vì ai và phải làm thế nào để vượt qua những thời điểm khó khăn.

Một trong những chiến công được nhắc đến trong cuộc đời chiến đấu của Hoàng Văn Thượng là trận đánh tại căn cứ Lai Khê. Ông dẫn đầu mũi tiến công, góp phần đánh thẳng vào khu vực chỉ huy của đối phương, phá hủy nhiều công trình quân sự và làm suy giảm khả năng chiến đấu của căn cứ. Những chiến công ấy không đến từ may mắn.

Đằng sau mỗi trận đánh là những ngày tháng chuẩn bị, nghiên cứu tình hình, tổ chức lực lượng và xây dựng quyết tâm. Người cán bộ đặc công phải biết kiên nhẫn. Có khi phải chờ đợi rất lâu để có thời cơ thích hợp.

Hoàng Văn Thượng đặc biệt coi trọng việc nắm tình hình. Ông hiểu rằng trong chiến đấu, biết rõ địa bàn và tình hình đối phương có ý nghĩa rất lớn. Chính sự thận trọng ấy giúp ông nhiều lần hoàn thành nhiệm vụ trong những điều kiện khó khăn.

Năm 1973, ông tiếp tục tham gia một nhiệm vụ quan trọng tại khu vực Bù Bông. Ông hoàn thành nhiệm vụ điều tra, phục vụ đơn vị chuẩn bị chiến đấu, góp phần vào hoạt động mở màn chiến dịch mùa khô năm 1973. Những hoạt động ấy góp phần tạo điều kiện cho lực lượng cách mạng mở rộng địa bàn và bảo vệ nhân dân.

Trong cuộc đời người lính, có những chiến công được ghi bằng những con số. Nhưng với Hoàng Văn Thượng, điều quan trọng nhất sau mỗi nhiệm vụ không phải là bản thân được khen thưởng bao nhiêu, mà là đơn vị có hoàn thành nhiệm vụ hay không, đồng đội có trở về hay không và nhân dân có được bảo vệ hay không.

Đó là cách nghĩ của một người lính đã trải qua chiến tranh.

Ông từng đảm nhiệm vị trí mũi trưởng xung kích trong rất nhiều trận đánh. Theo tư liệu của Báo Quân đội nhân dân, trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, ông đã 131 lần đảm nhiệm vị trí mũi trưởng xung kích đột phá căn cứ của đối phương.

Con số ấy nói lên mức độ gian khổ của cuộc đời chiến đấu, nhưng phía sau nó còn là một điều đáng chú ý hơn: sự tin tưởng của cấp trên và đồng đội dành cho ông.

Mỗi lần được giao nhiệm vụ là một lần ông phải đối mặt với nguy hiểm. Nhưng cũng mỗi lần như vậy, ông lại chứng minh rằng người lính trưởng thành không chỉ bằng số năm trong quân ngũ mà bằng bản lĩnh được tôi luyện qua thực tế.

Đến ngày 6 tháng 11 năm 1978, Nhà nước phong tặng Hoàng Văn Thượng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Khi ấy, ông đã có một hành trình chiến đấu đáng nhớ, từ chàng trai nghèo ở Cao Bằng trở thành cán bộ đặc công trưởng thành qua chiến trường.

Danh hiệu Anh hùng là sự ghi nhận cao quý, nhưng với người lính, những người đồng đội đã cùng mình trải qua chiến tranh mới là điều không thể quên.

Bởi chiến tranh lấy đi rất nhiều người.

Có những người từng hành quân bên cạnh ông nhưng không trở về.

Có những người từng cùng ông chia nhau từng bữa ăn nhưng mãi mãi nằm lại trên chiến trường.

Có những người chỉ gặp nhau trong một thời gian rất ngắn nhưng lại trở thành ký ức suốt đời.

Vì thế, khi nhắc về những năm tháng chiến đấu, Hoàng Văn Thượng thường nhắc đến đồng đội và mong muốn thế hệ trẻ hiểu rằng cuộc sống hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao xương máu của cha anh.

Sau những năm tháng chiến tranh chống Mỹ, cuộc đời quân ngũ của Hoàng Văn Thượng chưa dừng lại.

Từ tháng 1 năm 1977 đến tháng 9 năm 1978, ông tham gia chiến đấu và làm nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia. Đây tiếp tục là một chặng đường đầy thử thách, khi người lính Việt Nam vừa phải hoàn thành nhiệm vụ chiến đấu, vừa phải giúp nhân dân nước bạn thoát khỏi những năm tháng đau thương. Sau khi được phong tặng danh hiệu Anh hùng, ông được điều về Cao Bằng công tác. Tháng 10 năm 1978, ông giữ chức Phó Chỉ huy trưởng Ban Chỉ huy Quân sự huyện Quảng Hòa. Những năm sau đó, ông lần lượt đảm nhiệm các vị trí trong cơ quan quân sự tỉnh. Đến năm 1986, ông giữ chức Chỉ huy trưởng Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Cao Bằng và có nhiều năm gắn bó với nhiệm vụ xây dựng lực lượng vũ trang địa phương.

Từ người chiến sĩ đặc công trên chiến trường miền Nam, Hoàng Văn Thượng trở về quê hương và tiếp tục đảm nhiệm trách nhiệm của một người chỉ huy.

Nếu trước đây nhiệm vụ của ông là đối mặt với chiến trường thì nay nhiệm vụ lại là xây dựng lực lượng, củng cố quốc phòng, chăm lo đời sống bộ đội và góp phần bảo vệ quê hương trong thời bình.

Cương vị càng cao thì trách nhiệm càng lớn.

Nhưng ông vẫn giữ lối sống giản dị.

Những người biết ông kể rằng ở đời thường, ông là người chân thành, đoàn kết, luôn quý trọng đồng đội.

Đó có lẽ là điều khiến hình ảnh Hoàng Văn Thượng trở nên gần gũi. Danh hiệu Anh hùng không làm ông xa cách với mọi người. Trái lại, ông càng ý thức rằng mình phải sống sao cho xứng đáng với những người đã hy sinh.

Trong thời gian công tác tại Cao Bằng, ông còn tham gia hoạt động chính trị, xã hội và đại diện cho tiếng nói của nhân dân. Ông từng là đại biểu Quốc hội khóa VIII và tham gia các tổ chức chính trị - xã hội. Sau khi nghỉ công tác quân đội, ông tiếp tục tham gia công tác Hội Cựu chiến binh. Ở bất cứ vị trí nào, ông vẫn giữ một điều nhất quán: làm việc vì tập thể và vì quê hương.

Có lẽ vì thế mà cuộc đời Hoàng Văn Thượng có thể được nhìn như một con đường dài, bắt đầu từ một bản làng nghèo ở Cao Bằng, đi qua chiến trường miền Trung, miền Đông Nam Bộ, rồi trở về với quê hương miền núi phía Bắc.

Con đường ấy có rất nhiều gian khổ.

Có những ngày hành quân trong rừng.

Có những đêm không ngủ.

Có những lần đối diện với hiểm nguy.

Có những đồng đội ra đi mãi mãi.

Nhưng cũng có niềm vui của chiến thắng, niềm vui gặp lại người thân và niềm tự hào khi đất nước bước vào thời kỳ hòa bình.

Điều đáng quý là sau tất cả, người anh hùng ấy không nhìn quá khứ bằng sự tự hào cá nhân.

Ông nhìn về quá khứ để nhớ đồng đội.

Nhìn về hiện tại để trân trọng hòa bình.

Và nhìn về tương lai để nhắc nhở thế hệ trẻ.

Trong những lần gặp gỡ thanh niên, học sinh, Hoàng Văn Thượng thường kể về những năm tháng chiến tranh với mong muốn người trẻ hiểu hơn giá trị của cuộc sống hôm nay. Ông không muốn những câu chuyện chiến trường chỉ tồn tại trong sách giáo khoa. Ông muốn thế hệ sau hiểu rằng phía sau hai chữ “hòa bình” là biết bao cuộc đời đã cống hiến.

Đó cũng là lý do ông trao tặng nhiều kỷ vật của mình cho Bảo tàng tỉnh Cao Bằng. Những hiện vật ấy không chỉ là đồ vật cũ của một người lính. Chúng là những chứng nhân của lịch sử, giúp thế hệ sau hình dung về cuộc sống và chiến đấu của những người lính trong những năm tháng chiến tranh. Một chiếc đèn pin.

Một số quân tư trang.

Những kỷ vật gắn với chiến trường.

Mỗi hiện vật đều có một câu chuyện.

Và mỗi câu chuyện lại gắn với một con người.

Đó chính là cách ký ức được truyền lại.

Bởi chiến tranh rồi sẽ lùi xa. Những người từng trực tiếp tham gia chiến tranh cũng sẽ ngày càng ít đi. Nhưng nếu những câu chuyện được kể lại, những kỷ vật được gìn giữ, những giá trị được truyền cho thế hệ trẻ, thì lịch sử sẽ không bị lãng quên.

Hoàng Văn Thượng đã chọn cách ấy để tiếp tục cống hiến.

Ông không còn đứng giữa chiến trường, nhưng vẫn đứng trước thế hệ trẻ để kể về chiến tranh.

Ông không còn chỉ huy những trận đánh, nhưng vẫn nhắc mọi người về trách nhiệm bảo vệ quê hương.

Ông không còn mang trên mình nhiệm vụ của một người lính trẻ, nhưng vẫn giữ phẩm chất của “Bộ đội Cụ Hồ”.

Đó là một hành trình đáng trân trọng.

Nhìn lại cuộc đời Hoàng Văn Thượng, điều gây ấn tượng không chỉ là những chiến công mà còn là sự trưởng thành của một con người.

Từ một cậu bé mồ côi mẹ sớm, phải cùng gia đình vượt qua những ngày tháng khó khăn, ông đã trở thành một thanh niên có ý chí.

Từ một thanh niên dân tộc Tày rời bản làng năm 1968, ông trở thành người chiến sĩ đặc công.

Từ một chiến sĩ, ông trưởng thành thành cán bộ chỉ huy.

Từ chiến trường trở về, ông trở thành người chỉ huy lực lượng vũ trang tỉnh.

Và sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ông tiếp tục là một cựu chiến binh tận tâm với quê hương.

Đó là một cuộc đời nhiều chặng đường nhưng thống nhất ở một điểm: tinh thần trách nhiệm.

Trách nhiệm với gia đình.

Trách nhiệm với đồng đội.

Trách nhiệm với đơn vị.

Trách nhiệm với quê hương.

Và trách nhiệm với Tổ quốc.

Có lẽ đó cũng chính là phẩm chất quan trọng nhất làm nên một người lính.

Anh hùng không chỉ được tạo nên từ những thời khắc phi thường. Anh hùng còn được tạo nên từ cách con người sống mỗi ngày, từ sự trung thành với nhiệm vụ, từ lòng thương đồng đội và từ khả năng vượt qua chính mình.

Hoàng Văn Thượng đã trải qua rất nhiều thử thách để trở thành người như vậy.

Ngày nay, khi quê hương Cao Bằng đã đổi thay, những con đường mới mở ra, cuộc sống của người dân ngày càng tốt đẹp hơn, hình ảnh người chiến sĩ năm xưa vẫn là một phần đáng tự hào trong ký ức của quê hương.

Những thế hệ trẻ có thể không còn phải hành quân qua Trường Sơn.

Không phải sống trong những ngày tháng chiến tranh.

Không phải đối diện với những mất mát như thế hệ trước.

Nhưng họ có một nhiệm vụ khác: học tập, lao động, sáng tạo, xây dựng quê hương và giữ gìn những thành quả mà cha ông đã đánh đổi bằng tuổi trẻ.

Đó chính là cách viết tiếp câu chuyện của những người anh hùng.

Hoàng Văn Thượng từng rời quê hương khi còn rất trẻ.

Ông ra đi với hành trang là tình yêu quê nhà và trách nhiệm với đất nước.

Nhiều năm sau, ông trở về.

Quê hương vẫn đó.

Nhưng người thanh niên năm xưa đã trở thành một người lính dày dạn, một cán bộ chỉ huy và một Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Có lẽ điều đẹp nhất trong câu chuyện ấy là dù đi xa đến đâu, ông vẫn không quên nơi mình bắt đầu.

Cao Bằng vẫn là quê hương.

Những bản làng vẫn là nơi lưu giữ ký ức.

Những đồng đội vẫn là những người ông luôn nhớ đến.

Và những năm tháng chiến đấu vẫn là một phần không thể tách rời trong cuộc đời.

Hoàng Văn Thượng không chỉ là một cái tên trong danh sách những Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Ông là hình ảnh của một thế hệ người lính đã trưởng thành trong gian khó.

Một thế hệ không có nhiều điều kiện vật chất nhưng có ý chí mạnh mẽ.

Một thế hệ đã biết biến nỗi đau thành nghị lực, biến tình yêu quê hương thành hành động và biến tuổi trẻ thành sự cống hiến.

Câu chuyện của ông vì thế không chỉ thuộc về quá khứ.

Nó vẫn có ý nghĩa trong hiện tại.

Bởi mỗi thời đại đều cần những con người có trách nhiệm.

Mỗi quê hương đều cần những người biết sống vì cộng đồng.

Và mỗi thế hệ đều cần những tấm gương để hiểu rằng giá trị của một con người không nằm ở việc họ có bao nhiêu, mà ở việc họ đã làm được gì cho người khác và cho quê hương.

Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Hoàng Văn Thượng đã dành tuổi trẻ của mình cho những năm tháng đất nước gian nan nhất. Ông đã đi qua những chiến trường khốc liệt, nhiều lần đứng trước hiểm nguy, nhiều lần cùng đồng đội hoàn thành những nhiệm vụ đặc biệt khó khăn. Sau chiến tranh, ông tiếp tục dành nhiều năm xây dựng lực lượng vũ trang và cống hiến cho quê hương Cao Bằng.

Nhưng khi kể về mình, có lẽ điều ông muốn thế hệ sau nhớ nhất không phải là những thành tích của cá nhân ông.

Mà là những người đồng đội.

Những người đã cùng ông đi qua chiến tranh.

Những người đã hy sinh.

Những người đã để lại tuổi xuân trên những miền đất xa xôi.

Và cả những người đã trở về nhưng mang theo trong mình những ký ức không bao giờ phai.

Bởi vậy, câu chuyện về Hoàng Văn Thượng cũng là câu chuyện về một thế hệ.

Một thế hệ đã sống giữa những năm tháng “hoa lửa”, đã chiến đấu, hy sinh và góp phần đưa đất nước đến ngày hòa bình.

Từ bản làng nghèo nơi miền biên viễn Cao Bằng đến những chiến trường xa xôi, người con trai dân tộc Tày ấy đã đi một chặng đường rất dài. Nhưng dù đi bao xa, ông vẫn mang theo trong mình hình bóng quê hương.

Và khi trở về, ông lại tiếp tục cống hiến cho chính mảnh đất đã nuôi dưỡng mình.

Đó là một vòng tròn đẹp của cuộc đời.

Quê hương sinh ra người lính.

Người lính đi bảo vệ quê hương.

Rồi người lính trở về xây dựng quê hương.

Và câu chuyện của người lính được truyền lại cho thế hệ sau.

Hoàng Văn Thượng – người chiến sĩ đặc công năm xưa, người Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, người cán bộ quân đội và người con của Cao Bằng – đã để lại một dấu ấn sâu đậm bằng chính cuộc đời mình. Một cuộc đời đi qua gian khó nhưng không khuất phục, đi qua chiến tranh nhưng không quên tình người, đi qua những năm tháng khốc liệt nhưng vẫn giữ trọn phẩm chất của người lính. Hôm nay, khi đất nước sống trong hòa bình, câu chuyện về ông vẫn nhắc mỗi chúng ta biết trân trọng những gì đang có, biết ơn những người đã hy sinh và hiểu rằng phía sau mỗi trang sử hào hùng là những con người bằng xương bằng thịt đã dành những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời cho Tổ quốc.

 

Video / Phóng sự

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn