HOÀNG XUÂN LIÊN – NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ TỪ TRẬN ĐÁNH ĐỨC LẬP
Có những vùng đất khi nhắc đến, ký ức của người lính năm xưa lại ùa về.
Với cựu chiến binh Hoàng Xuân Liên, Đức Lập là một vùng đất như thế.
Ông sinh năm 1948 tại Hà Tĩnh. Năm 1970, khi đất nước vẫn còn trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, chàng trai trẻ Hoàng Xuân Liên tình nguyện lên đường vào Nam chiến đấu. Ngày ra đi, ông mang theo lời hẹn với gia đình: khi nào miền Nam chiến thắng mới trở về. (Báo Lâm Đồng)
Tuổi thanh xuân của ông gắn với quân ngũ và những năm tháng chiến đấu vì ngày đất nước thống nhất.
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, ông là Trung đội trưởng thuộc Tiểu đoàn 17, Sư đoàn 10, Quân đoàn 3. Đơn vị ông được giao phối hợp với lực lượng bộ đội địa phương và du kích tiến công quận lỵ Đức Lập – một vị trí chiến lược quan trọng ở Nam Tây Nguyên. (Báo Lâm Đồng)
Ký ức tháng Ba năm 1975
Tháng 3 năm 1975.
Trên chiến trường Đức Lập, những người lính hiểu rằng mình đang đứng trước một trận đánh có ý nghĩa đặc biệt.
Đức Lập khi ấy là một tuyến phòng thủ quan trọng, án ngữ trên tuyến đường chiến lược và được xem là cửa ngõ phía Tây Nam của Buôn Ma Thuột. Quân địch xây dựng tại đây nhiều cứ điểm quân sự kiên cố nhằm bảo vệ tuyến phòng thủ của chúng. (Báo Lâm Đồng)
Rạng sáng 9/3/1975, quân ta đồng loạt tiến công các căn cứ của địch tại Đức Lập.
Trong ký ức của người lính Hoàng Xuân Liên, đó là những giờ phút không thể nào quên.
Ông kể lại rằng đơn vị mình phối hợp với lực lượng địa phương, du kích tiến công quận lỵ Đức Lập. Bộ đội phải băng rừng, vượt suối và vượt qua bom đạn để hoàn thành nhiệm vụ. (TUOI TRE ONLINE)
Đến khoảng 9 giờ 30 phút ngày 9/3, quân ta đánh chiếm được các căn cứ quan trọng của địch và giành thắng lợi. Lá cờ “Quyết chiến, quyết thắng” được cắm tại Đức Lập – một dấu mốc ghi vào lịch sử của vùng đất Tây Nguyên. (https://baomoi.com)
Chiến thắng Đức Lập không chỉ là thắng lợi của riêng một trận đánh.
Đó là trận thắng mở đầu có ý nghĩa quan trọng trong Chiến dịch Tây Nguyên, góp phần phá vỡ tuyến phòng thủ phía Tây Buôn Ma Thuột, tạo điều kiện để quân ta tiếp tục tiến công và giành những thắng lợi lớn hơn trong mùa Xuân năm 1975. (Báo Lâm Đồng)
Tờ giấy khen và một đời ký ức
Sau nửa thế kỷ, nhiều thứ của chiến tranh đã nằm lại phía sau.
Nhưng với ông Hoàng Xuân Liên, vẫn còn một kỷ vật nhỏ được ông gìn giữ.
Đó là một tờ giấy khen trong trận đánh giải phóng Đức Lập.
Một tờ giấy chỉ lớn hơn bàn tay, nhưng đối với người lính năm xưa, nó chứa đựng cả một phần tuổi trẻ và những ký ức không thể phai mờ. (Báo Lâm Đồng)
Năm tháng đã trôi qua.
Người thanh niên Hà Tĩnh năm nào nay đã trở thành một cựu chiến binh. Chiến tranh đã lùi xa, quê hương Đức Lập ngày nay cũng đã đổi thay mạnh mẽ.
Nhưng mỗi khi tháng Ba trở về, ký ức về những ngày chiến đấu năm xưa lại sống dậy.
Năm 2025, tại lễ kỷ niệm 50 năm Chiến thắng Đức Lập, ông Hoàng Xuân Liên đã trở lại nơi từng diễn ra trận đánh lịch sử. Trước đông đảo đồng đội và thế hệ hôm nay, ông xúc động kể lại những năm tháng mình cùng đồng đội chiến đấu trên mảnh đất Đức Lập. (TUOI TRE ONLINE)
Người lính và quê hương hôm nay
Điều đặc biệt là người lính năm xưa hôm nay vẫn sống giữa chính vùng đất mà ông từng chiến đấu.
Từ chiến trường năm 1975 đến cuộc sống thanh bình hôm nay là một chặng đường dài.
Đức Lập đã hồi sinh.
Những nơi từng vang tiếng súng giờ đã trở thành quê hương bình yên. Những người lính từng đi qua chiến tranh trở thành những nhân chứng lịch sử để kể lại cho thế hệ sau hiểu rằng cuộc sống hôm nay được xây dựng trên biết bao mồ hôi, nước mắt và sự hy sinh của các thế hệ đi trước.
Câu chuyện của ông Hoàng Xuân Liên vì thế không chỉ là câu chuyện của một người lính.
Đó là câu chuyện về tuổi trẻ đã dành cho Tổ quốc, về những người đã đi qua chiến tranh và trở về với quê hương, mang theo những ký ức không bao giờ mất.
Màu hoa lửa
Có những người lính không trở về.
Có những người trở về nhưng mang theo cả một đời ký ức.
Và cũng có những người như ông Hoàng Xuân Liên – sau khi đi qua chiến tranh vẫn tiếp tục kể lại câu chuyện của mình để thế hệ hôm nay hiểu hơn về lịch sử quê hương.
Nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày 9/3/1975.
Nhưng trên mảnh đất Đức Lập hôm nay, những ký ức về trận đánh năm xưa vẫn còn đó.
Trong ký ức của người lính.
Trong những trang sử.
Và trong câu chuyện được truyền lại cho thế hệ trẻ.
“Màu Hoa Lửa” hôm nay xin được dành một lời tri ân đến cựu chiến binh Hoàng Xuân Liên – người đã gửi lại tuổi thanh xuân nơi chiến trường và trở về mang theo câu chuyện của một thời không thể nào quên.
Đức Lập hôm nay bình yên. Nhưng bình yên ấy luôn có bóng dáng của những người lính năm xưa.



