HOÀNG XUÂN THÊM – NGƯỜI CHIẾN SĨ GIỮ LỬA TRÊN ĐẤT THÉP GIO LINH
Trong dòng chảy lịch sử đầy tự hào của dân tộc Việt Nam, mỗi thế hệ đều có một sứ mệnh riêng. Nếu cha anh là thế hệ "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước", thì những người lính như bác Hoàng Xuân Thêm là thế hệ tiếp nối, giữ vững tay súng để bảo vệ nền hòa bình non trẻ và thực hiện nghĩa vụ quốc tế cao cả. Hôm nay, tuổi trẻ chúng cháu xin được nghiêng mình kính cẩn kể lại câu chuyện về bác – người con của Thôn 4, xã Gio Linh – như một lời tri ân sâu sắc gửi đến người chiến sĩ đã dành trọn thanh xuân ch
Trong dòng chảy lịch sử đầy tự hào của dân tộc Việt Nam, mỗi thế hệ đều có một sứ mệnh riêng. Nếu cha anh là thế hệ "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước", thì những người lính như bác Hoàng Xuân Thêm là thế hệ tiếp nối, giữ vững tay súng để bảo vệ nền hòa bình non trẻ và thực hiện nghĩa vụ quốc tế cao cả. Hôm nay, tuổi trẻ chúng cháu xin được nghiêng mình kính cẩn kể lại câu chuyện về bác – người con của Thôn 4, xã Gio Linh – như một lời tri ân sâu sắc gửi đến người chiến sĩ đã dành trọn thanh xuân cho Tổ quốc.
Chương I: Lên đường bằng trái tim tuổi trẻ
Bác Hoàng Xuân Thêm sinh năm 1965, giữa lúc quê hương Gio Linh đang oằn mình trong đạn bom ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Những ký ức tuổi thơ của bác là hình ảnh vĩ tuyến 17, là dòng sông Bến Hải chia cắt và tinh thần quật khởi của người dân đất lửa. Chính mảnh đất ấy đã hun đúc nên trong bác một ý chí sắt đá và tình yêu quê hương nồng nàn.
Năm 1983, khi vừa tròn 18 tuổi – cái tuổi đẹp nhất với bao hoài bão về tương lai, bác Thêm đã nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của non sông, chính thức nhập ngũ. Giữa lúc biên giới vẫn còn những tiếng súng cầm chừng và nghĩa vụ quốc tế tại nước bạn Lào, Campuchia đang ở giai đoạn khẩn trương, bác đã không ngần ngại rời xa gia đình, rời xa Thôn 4 thân thương để khoác lên mình màu áo xanh của người lính Bộ đội Cụ Hồ.
Chương II: Thời hoa lửa và bản lĩnh người lính (1983 - 1986)
Quãng thời gian từ năm 1983 đến 1986 là một chương rực rỡ nhưng cũng đầy gian khổ trong cuộc đời bác Hai Thêm. Đó là những ngày tháng "ăn tuyết nằm sương", là những cuộc hành quân ròng rã băng rừng lội suối. Trong môi trường quân ngũ khắc nghiệt, bác đã được tôi luyện để trở thành một người chiến sĩ dũng cảm, kiên cường.
Dù trong điều kiện thiếu thốn về vật chất, đối mặt với sự khắc nghiệt của thời tiết và những hiểm nguy rình rập, bác vẫn luôn giữ vững tinh thần lạc quan và kỷ luật thép của quân đội. Mỗi bước chân của bác trên những nẻo đường hành quân là một lời khẳng định cho sức mạnh của ý chí. Đối với bác và đồng đội lúc bấy giờ, không có phần thưởng nào quý giá hơn nụ cười của nhân dân và sự bình yên của bờ cõi. Ba năm binh nghiệp đã đúc kết nên một nhân cách cao đẹp, một bản lĩnh vững vàng mà bác vẫn mang theo cho đến tận hôm nay.
Chương III: Trở về xây dựng quê hương và sự ghi nhận
Năm 1986, sau khi hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, bác phục viên trở về địa phương. Không dừng lại ở những đóng góp trong quá khứ, bác tiếp tục phát huy phẩm chất người lính trong công cuộc kiến thiết quê hương. Bác là tấm gương về lao động cần cù, sáng tạo, góp phần đưa kinh tế gia đình và địa phương ngày một đi lên.
Năm 1999, một mốc son ý nghĩa khi bác chính thức được kết nạp vào Hội Cựu chiến binh. Đây không chỉ là sự ghi nhận của Đảng và Nhà nước đối với những cống hiến của bác, mà còn là cơ hội để bác tiếp tục gắn bó với những người đồng đội năm xưa. Trong tổ chức Hội, bác luôn là hội viên tích cực, đi đầu trong các phong trào, luôn trăn trở với công tác đền ơn đáp nghĩa và giúp đỡ những đồng đội gặp khó khăn. Với bác, "Cựu chiến binh" không chỉ là danh hiệu, mà là trách nhiệm suốt đời với lý tưởng cách mạng.


