KHOẢNH KHẮC BẤT TỬ Ở HỐ BOM XÓM BẠI
Tác giả: Trương Gia Linh
Chiều ngày 24 tháng 7 năm 1968, bầu trời Đồng Lộc oi nồng nghẹt thở. Khoảng 16 giờ, Tiểu đội 4 nhận lệnh ra san lấp mặt đường sau đợt không kích dữ dội của địch. Chị Võ Thị Tần bình tĩnh phân công công việc cho từng chị em: người đo khối lượng đất, người xúc đất, người gánh đá. Dù hiểm nguy rình rập, tiếng cười trong trẻo của các cô gái trẻ vẫn vang vọng khắp vùng đồi trọc.
Bất ngờ, một tốp máy bay Vồ Mồi lao tới xé tan khoảng không tĩnh lặng, trút xuống một loạt bom trúng ngay vị trí hầm trú ẩn tạm thời của Tiểu đội. Một tiếng nổ rung chuyển đất trời, khói đen ngút ngàn bao phủ xóm Bại.
Khi khói tan, căn hầm bị sập hoàn toàn, vùi lấp cả 10 cô gái dưới lớp đất đá sâu. Đồng đội từ khắp nơi hốt hoảng lao đến, nghẹn ngào dùng tay xới từng nắm đất nóng hổi để tìm các chị. Lần lượt từng người được đưa lên, và người cuối cùng tìm thấy là chị Hồ Thị Cúc.
10 đóa hoa xuân đã kiên cường ngã xuống ở độ tuổi đẹp nhất đời người, hóa thành huyền thoại bất tử giữ vững mạch máu giao thông cho Tổ quốc.



