Hoạt động vượt sông Thái Bình
ông Lâm Ngọc Cấn, hơn 70 năm tuổi Đảng luôn là tấm gương mẫu mực, tích cực trong các phong trào thi đua yêu nước ở địa phương. Năm 1949, ông gia nhập đội tuyên truyền vũ trang xã Hưng Đạo, giữ chức Trung đội phó. Năm 1950, trên đường hoạt động vượt sông từ Thái Bình trở về địa phương, ông bị địch bắt. Chúng giải ông cùng 23 người khác về giam tại nhà thờ Ninh Cường (Trực Ninh). Tại đây, ông và các đồng chí bị tra tấn dã man với đủ các ngón đòn như treo lên xà nhà đánh, kẹp mắt, dùng gậy gỗ đánh tím bầm toàn thân nhưng vẫn không lung lạc ý chí thép của người cộng sản kiên trung, chúng buộc phải thả ông. Trở về địa phương, ông tiếp tục tham gia hoạt động cách mạng, cùng đồng đội lập công phục kích bắt sống 3 tên lính Bảo Hoàng, thu giữ 3 khẩu súng và lựu đạn tại phía nam chợ Quán xã Hải Hà. Ngày 20-1-1952, ông vào bộ đội được biên chế vào đơn vị thuộc Đại đoàn 304, tham gia Chiến dịch Hà Nam Ninh, Chiến dịch Thượng Lào. Chiến dịch Đông - Xuân (1953-1954), đơn vị ông hành quân lên Phú Thọ. Tại đây, cán bộ đơn vị được triệu tập gặp Đại tướng Võ Nguyên Giáp, nhận lệnh tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ. Ngày 13-3-1954, đơn vị ông được giao nhiệm vụ đánh cứ điểm Hồng Cúm. Cấp trên quyết định Tiểu đội 3 do ông Cấn làm Tiểu đội trưởng đi phá sân bay dã chiến Hồng Cúm. Trời tối đen, tiểu đội luồn sâu sát sân bay thì thấy nhiều bóng đen thẳng hàng, ông ra lệnh cho anh em nằm xuống theo dõi tình hình. Nhiều đồng chí nóng ruột đề nghị: “để chúng em lia cho nó một băng”, ông Cấn ra lệnh: “Không nóng vội, cấm manh động”, vì lúc đó nếu bắn sẽ lộ bí mật, nhiệm vụ không hoàn thành. Một mình ông trườn lên, cách bóng đen chừng 5m, lấy viên đất nhỏ ném thăm dò nhưng không thấy động tĩnh, thì ra đó chỉ là những chiếc dù gấp sẵn chờ máy bay chuyển đi. Theo kế hoạch, 12 chiến sĩ đào bới sân bay, đồng thời gài lựu đạn, mìn tại sân bay nhằm đánh phá sân bay, ngăn không cho máy bay địch hạ cánh tiếp tế. Kế hoạch thành công, từ đó máy bay địch không dám hạ cánh mà chỉ thả dù tiếp tế, nhưng đa phần dù bay lạc hướng rơi vào tay quân ta, giúp cho bộ đội có thêm thực phẩm cải thiện bữa ăn. Sau chiến công này, ông được kết nạp Đảng nơi chiến hào. Buổi lễ kết nạp Đảng diễn ra trang trọng trở thành quyết tâm lớn của cả đơn vị. Cuộc chiến vào giai đoạn quyết liệt, một lần quân địch nống ra lấp hào, có xe tăng yểm trợ nhằm khôi phục đường 41, khống chế không cho quân ta chi viện Noọng Nhai. Được cấp trên giao nhiệm vụ phải giành lại trận địa, chi viện cho Đại đội 54 đang mắc kẹt, ông ra lệnh cho các chiến sĩ trong tiểu đội tập trung hoả lực, lựu đạn, bắn, ném cùng lúc. Trong khói đạn mù mịt, cả tiểu đội ào lên chiếm hào địch sát bờ sông Nậm Rốm, quân địch tháo chạy về Mường Thanh. Tiểu đội cùng Đại đội 54 khôi phục lại trận địa, giữ vững cầu Mường Thanh để quân ta xông lên bắt sống tướng Đờ-cát và Bộ Chỉ huy của địch. Sau Chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ, ông Lâm Ngọc Cấn được cử đi học tại Học viện Quảng Châu (Trung Quốc). Năm 1985, ông được bổ nhiệm Hiệu phó Trường Sĩ quan Đặc công và nghỉ hưu năm 1989 với quân hàm Đại tá.



