Học bò qua hàng rào dây thép
Những ngày đầu huấn luyện, bài tập khiến các tân binh nhớ nhất không phải là chạy dài hay mang ba lô, mà là bài tập vượt chướng ngại vật dưới hàng rào dây thép. Sân tập nằm sau doanh trại. Đất đỏ lổn nhổn sỏi đá. Trước mặt những người lính trẻ là một đoạn hàng rào thấp, phía trên căng những sợi dây thép. Bên cạnh là giao thông hào và những ụ đất được đắp thành từng đoạn. Tiểu đội trưởng Hậu đứng phía trước, nói ngắn gọn: “Bình tĩnh. Làm đúng động tác, không nóng vội.”

Những ngày đầu huấn luyện, bài tập khiến các tân binh nhớ nhất không phải là chạy dài hay mang ba lô, mà là bài tập vượt chướng ngại vật dưới hàng rào dây thép.
Sân tập nằm sau doanh trại. Đất đỏ lổn nhổn sỏi đá. Trước mặt những người lính trẻ là một đoạn hàng rào thấp, phía trên căng những sợi dây thép. Bên cạnh là giao thông hào và những ụ đất được đắp thành từng đoạn.
Tiểu đội trưởng Hậu đứng phía trước, nói ngắn gọn:
“Bình tĩnh. Làm đúng động tác, không nóng vội.”
Đến lượt Chất.
Anh nằm xuống đất, hai tay chống phía trước, cố giữ người thật thấp rồi từ từ tiến lên.
Mới đi được một đoạn, ba lô phía sau mắc vào dây.
Chất dừng lại.
Hòa ở phía sau bật cười:
“Ông mang cả cái ba lô đi đánh nhau với hàng rào à?”
Chất quay lại:
“Cười đi. Đến lượt ông rồi biết.”
Quả nhiên, đến lượt Hòa, chiếc ba lô cũng mắc lại.
Cả tiểu đội cười ầm lên.
Tiểu đội trưởng Hậu không quát. Ông chỉ bước đến, giúp Hòa chỉnh lại dây đeo rồi nói:
“Trong chiến đấu, một người vướng thì cả tổ phải biết cách hỗ trợ.”
Câu nói ấy khiến tiếng cười lắng xuống.
Lần thứ hai, mọi người thực hiện cẩn thận hơn.
Người đi trước quan sát.
Người đi sau nhắc nhở.
Ai gặp khó thì người phía sau hỗ trợ.
Một bài tập tưởng chỉ để rèn sức khỏe, nhưng dần dần giúp những tân binh hiểu rằng họ không thể chỉ biết lo cho mình.
Đến cuối buổi, quần áo ai cũng lấm đất.
Có người nằm phịch xuống bãi cỏ thở dốc.
Chất ngồi bên Hòa, nhìn đôi tay dính đầy đất rồi cười:
“Ngày đầu còn sạch sẽ lắm.”
Hòa đáp:
“Mai chắc còn sạch hơn.”
Cả hai cùng cười.
Nhưng những bài tập ấy không chỉ giúp họ quen với gian khổ. Nó còn rèn cho người lính sự bình tĩnh, kiên trì và khả năng phối hợp với đồng đội.
Nhiều năm sau, khi đã trở thành cựu chiến binh, Chất vẫn nhớ buổi tập đầu tiên ấy.
Ông nói:
“Ngày ấy chúng tôi cứ nghĩ đang học cách vượt một hàng rào. Sau này mới hiểu mình đang học cách vượt qua nỗi sợ, sự vụng về và thói quen chỉ nghĩ đến bản thân.”
Là người sưu tầm lịch sử, tôi nhận ra rằng đời lính được tạo nên từ rất nhiều bài học nhỏ như thế. Một buổi tập ngoài thao trường, một lần giúp đồng đội chỉnh lại ba lô, một câu nhắc nhở của người chỉ huy – tất cả dần tạo nên bản lĩnh của người lính.
Học bò qua hàng rào dây thép vì thế không chỉ là ký ức về một bài tập huấn luyện. Đó là câu chuyện về những chàng trai trẻ lần đầu học cách chịu gian khổ, biết phối hợp và biết rằng trong một tập thể, không ai bị bỏ lại phía sau.



