Anh hùng Lực lượng vũ trang

Học điều lệnh dưới mưa

Buổi sáng hôm ấy, mây đen phủ kín khu rừng. Từ sớm, những người lính trẻ đã tập trung ngoài sân. Đất còn ướt sau trận mưa đêm, hơi nước bốc lên từ mặt đất. Tiểu đội trưởng Thành nhìn hàng quân rồi hô: – Nghiêm! Tất cả lập tức đứng thẳng. Anh vừa định ra lệnh tiếp theo thì những hạt mưa đầu tiên bắt đầu rơi.

Cao Bằng14/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Học điều lệnh dưới mưa

Buổi sáng hôm ấy, mây đen phủ kín khu rừng.

Từ sớm, những người lính trẻ đã tập trung ngoài sân. Đất còn ướt sau trận mưa đêm, hơi nước bốc lên từ mặt đất.

Tiểu đội trưởng Thành nhìn hàng quân rồi hô:

Nghiêm!

Tất cả lập tức đứng thẳng.

Anh vừa định ra lệnh tiếp theo thì những hạt mưa đầu tiên bắt đầu rơi.

Một chiến sĩ nhìn lên trời.

– Chắc phải nghỉ thôi anh?

Thành nhìn mây rồi đáp:

– Mưa nhỏ. Tiếp tục.


Những bước chân đầu tiên

Các tân binh bắt đầu tập đi đều.

Một! Hai! Một! Hai!

Tiếng hô vang giữa rừng.

Nhưng chỉ vài phút sau, mưa nặng hạt hơn.

Áo quần nhanh chóng ướt sũng.

Đất dưới chân trở nên trơn trượt.

Một chiến sĩ bước sai nhịp.

– Đồng chí, chân trái!

Anh sửa lại.

Lại sai.

Tiểu đội trưởng vẫn kiên nhẫn:

– Làm lại từ đầu.


Mưa mỗi lúc một lớn

Nước chảy thành dòng trên sân.

Một chiến sĩ trẻ nói nhỏ:

– Anh Thành, hay cho chúng em trú mưa?

Thành nhìn mọi người.

Rồi anh nói:

– Được. Nhưng trước khi vào lán, chúng ta làm lại một lần.

Mọi người hơi ngạc nhiên.

Anh giải thích:

– Người lính không thể chọn lúc nào thuận lợi mới làm nhiệm vụ. Nhưng cũng phải biết giữ sức. Chúng ta làm đúng động tác một lần nữa rồi nghỉ.

Không ai than nữa.

Hàng quân lại thẳng.


Một tiếng hô giữa trời mưa

Nghiêm!

Mười mấy người lính trẻ đồng loạt đứng thẳng.

Nghỉ!

Rồi:

Bên phải… quay!

Cả hàng quân quay sang phải.

Mưa xối xuống mũ.

Nước chảy dọc cổ áo.

Có người cắn chặt môi vì lạnh.

Nhưng tiếng hô vẫn đều.

Một! Hai! Một! Hai!


Đến bài đi đều, một chiến sĩ trẻ quê miền Trung liên tục bước lệch.

Anh bực mình:

– Em làm mãi không được.

Tiểu đội trưởng đi đến bên cạnh.

– Đừng nóng.

Anh bước chậm lại rồi nói:

– Nghe tiếng chân của cả hàng. Đừng chỉ nghe chân mình.

Người lính làm theo.

Một bước.

Hai bước.

Ba bước.

Lần này anh đã đi đúng nhịp.

Thành gật đầu:

– Đấy. Biết phối hợp với đồng đội là được.

Người lính cười.


Bài học dưới mưa

Sau gần một giờ, tiểu đội được nghỉ.

Mọi người chạy vào lán, vắt nước trên tay áo.

Thành đứng ngoài cửa, nhìn sân tập đầy nước.

Một chiến sĩ hỏi:

– Hôm nay học điều lệnh có ích gì khi ra chiến trường hả anh?

Thành đáp:

– Điều lệnh dạy các cậu biết đứng cùng nhau, bước cùng nhau và hành động theo một mệnh lệnh.

Anh ngừng một chút rồi nói:

– Khi khó khăn, nếu mỗi người làm một kiểu thì cả đơn vị sẽ rối. Còn khi biết phối hợp, người này sẽ bảo vệ được người kia.

Những người lính trẻ im lặng nghe.

Họ bắt đầu hiểu rằng điều lệnh không chỉ là những động tác khô khan.


Buổi tập đáng nhớ

Chiều hôm ấy, mưa vẫn chưa dứt.

Nhưng khi tập hợp lần cuối, hàng quân đã ngay ngắn hơn rất nhiều.

Tiểu đội trưởng Thành nhìn mọi người rồi nói:

– Hôm nay các đồng chí chưa đẹp, chưa đều. Nhưng các đồng chí đã biết cố gắng cùng nhau.

Một chiến sĩ hỏi:

– Mai còn tập nữa không anh?

Thành cười:

– Nếu trời mưa thì vẫn tập.

Cả tiểu đội bật cười.


Nhiều năm sau, những người lính năm ấy gặp lại nhau.

Một người nhắc:

– Nhớ trận mưa đầu tiên không?

Người khác cười:

– Nhớ chứ. Ướt từ đầu đến chân.

Rồi họ cùng nhắc đến tiểu đội trưởng Thành và những tiếng hô vang giữa sân đất năm xưa.

“Một! Hai! Một! Hai!”

Bây giờ tóc họ đã bạc.

Nhưng ký ức về buổi học điều lệnh dưới mưa vẫn còn nguyên.

Bởi họ hiểu rằng hôm ấy, họ không chỉ học cách đứng nghiêm, quay phải, quay trái hay đi đều.

Họ học bài học đầu tiên của đời quân ngũ:

Kỷ luật tạo nên sức mạnh của tập thể, và mỗi bước chân của người lính chỉ thật sự vững vàng khi bước cùng đồng đội.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn