Học giả "tứ danh kiệt" trở thành Chủ tịch Quốc hội đầu tiên
Được xếp vào hàng "tứ danh kiệt" đầu thế kỷ 20 vì học vấn uyên bác, Nguyễn Văn Tố trúng cử trong Tổng tuyển cử đầu tiên và được bầu làm Trưởng ban Thường trực Quốc hội, tương đương Chủ tịch Quốc hội ngày nay.
Nguyễn Văn Tố, hiệu Ứng Hòe, sinh ngày 5 tháng 6 năm 1889 trong một gia đình nhà Nho ở làng Đông Thành, huyện Thọ Xương cũ, nay là phố Bát Sứ, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội. Thuở nhỏ, ông học chữ Hán, sau chuyển sang học chữ Pháp, tốt nghiệp Trường Thông ngôn, rồi về làm việc tại Trường Viễn Đông Bác cổ, dạy tiếng Pháp, sáng lập và làm Hội trưởng Hội Trí Tri, rồi Hội Truyền bá Quốc ngữ - tổ chức có công lớn trong việc xóa mù chữ cho nhân dân trước Cách mạng Tháng Tám. Ông là một học giả được đào tạo bài bản, uyên thâm Hán học, tinh thông Tây học, và ở Việt Nam đầu thế kỷ 20, danh tiếng của ông được xếp vào hàng "tứ danh kiệt".
Ngày 6 tháng 1 năm 1946, trong cuộc Tổng tuyển cử đầu tiên của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa - một cuộc bầu cử tự do, dân chủ và đoàn kết đầu tiên trong lịch sử dân tộc - ông đã trúng cử làm đại biểu Quốc hội của tỉnh Nam Định. Tại kỳ họp đầu tiên của Quốc hội vào ngày 2 tháng 3 năm 1946, ông được bầu làm Trưởng ban Thường trực Quốc hội - cơ quan quyền lực Nhà nước cao nhất của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, tương đương chức danh Chủ tịch Quốc hội ngày nay - trong bối cảnh đầy khó khăn, thử thách của vận nước non trẻ.
Ông cũng đồng thời giữ chức Bộ trưởng Bộ Cứu tế Xã hội đầu tiên của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Trên cương vị Phó Chủ tịch Ủy ban Tản cư và Di cư, ông đã tích cực chỉ đạo công việc tháo dỡ, di chuyển máy móc, trang thiết bị lên Việt Bắc phục vụ cho kháng chiến lâu dài, tổ chức cho đồng bào tản cư nơi ăn, chốn ở, động viên nhân dân nêu cao tinh thần yêu nước, tin tưởng vào thắng lợi cuối cùng của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.



