Bài viết

Học tập đồng chí Võ Văn Kiệt về đức tính khiêm tốn, cầu thị, tôn trọng tri thức, trí thức, học tập suốt đời.

Hưng Yên27/12/2025Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đồng chí Võ Văn Kiệt từng khẳng định mình vốn dĩ không được học hành nhiều trong nhà trường, trình độ học vấn có hạn vì Ông sớm tham gia hoạt động cách mạng, lăn lộn trong kháng chiến và ngay cả khi thời bình Ông cũng không có điều kiện để học tập một cách bài bản. Vậy mà Ông là người luôn đưa ra cái mới mang tính sáng tạo, cả trong thời kỳ lãnh đạo trong kháng chiến và sau này khi làm lãnh đạo trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, kể cả khi làm Thủ tướng Chính phủ.

Không được học nhiều trong nhà trường, nhưng Ông sống trong dân, học ở nhân dân; gần đồng chí đồng đội, các lớp đàn anh, học tri thức và kinh nghiệm của họ; và sau này có điều kiện Ông gần trí thức, trân trọng ý kiến các chuyên gia, các nhà khoa học và chịu khó đọc sách chính là cách học được ở trí thức nhiều điều quý giá, bổ ích, để bổ sung, làm giàu tri thức cho chính mình, giúp người lãnh đạo như Ông có những quyết định đúng, sát hợp đòi hỏi của thực tiễn cuộc sống.

Đồng chí Võ Văn Kiệt tại Đại hội Đảng bộ Thành phố Hồ Chí Minh tháng 5 năm 1991. (Ảnh tư liệu)Đồng chí Võ Văn Kiệt tại Đại hội Đảng bộ Thành phố Hồ Chí Minh tháng 5 năm 1991. (Ảnh tư liệu)

Nói cách khác, đồng chí Võ Văn Kiệt là người của học tập, mà chủ yếu là tự học, tự tìm thầy trong nhân dân, trong đồng chí, đồng đội, trong giới trí thức, văn nghệ sĩ… trong bất cứ ai có ý kiến đúng! Sâu sát thực tiễn, bình tĩnh, trân trọng lắng nghe, thấu hiểu, gạn lọc mọi ý kiến kể cả những ý kiến trái ngược, thậm chí có những ý kiến “nghe thốn cả lỗ tai” - như Ông nói, đó là bí quyết học tập của Ông. Cởi mở tiếp thu và biết cách gạn lọc để làm giàu cho mình kiến thức cùng vốn sống phong phú từ thực tiễn chính là cơ sở, nền tảng cho những quyết sách sáng tạo, mang đậm dấu ấn của bác “Sáu Dân” kính mến như Ông đã từng dặn dò: Yêu nước giờ đây là đem hết sức lực, tài năng và trí tuệ cống hiến nhiều nhất cho sự nghiệp phát triển của Tổ quốc, sự nghiệp hạnh phúc của nhân dân[4].

Người đương thời và cả hậu thế đều nhận thấy dường như không có một quyết định nào, một quyết sách nào của vị lãnh đạo Thành phố, sau này là Thủ tướng Chính phủ mà không được tham vấn, tập hợp, chắt lọc từ ý kiến của các chuyên gia, các nhà khoa học và kinh nghiệm của các tầng lớp nhân dân. Vấn đề là ở chỗ, Ông là người thật sự cầu thị, thật sự muốn nghe và biết lắng nghe. Phải là người có bản lĩnh, có dũng khí, có tư chất thông minh mới có thể có được tinh thần và cách học tập như vậy. Tấm gương tự học, học suốt đời của Ông mãi để chúng ta học tập, noi theo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn