Hơi ấm
Mùa đông năm 1971, trên một ngọn đồi nhỏ thuộc huyện Cam Lộ, các đơn vị thanh niên xung phong dựng bếp dã chiến để nấu ăn cho bộ đội và dân công. Trong nhóm, có một cô gái mười tám tuổi tên Phương, nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn, đảm nhận việc nhóm lửa và nấu cơm cho cả trăm người. Công việc tưởng chừng đơn giản, nhưng giữa bom đạn, gió rét và mưa phùn, nấu cơm trở thành một thử thách lớn. Một buổi tối, khi pháo địch bắn gần, mọi người chạy vào hầm trú ẩn, Phương vẫn kiên trì nhóm bếp, giữ nồi cơm đ
Mùa đông năm 1971, trên một ngọn đồi nhỏ thuộc huyện Cam Lộ, các đơn vị thanh niên xung phong dựng bếp dã chiến để nấu ăn cho bộ đội và dân công. Trong nhóm, có một cô gái mười tám tuổi tên Phương, nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn, đảm nhận việc nhóm lửa và nấu cơm cho cả trăm người.
Công việc tưởng chừng đơn giản, nhưng giữa bom đạn, gió rét và mưa phùn, nấu cơm trở thành một thử thách lớn. Một buổi tối, khi pháo địch bắn gần, mọi người chạy vào hầm trú ẩn, Phương vẫn kiên trì nhóm bếp, giữ nồi cơm đang sôi. Cô biết rằng, một bữa cơm nóng không chỉ nuôi thân, mà còn nuôi tinh thần của những người đồng đội trẻ đang căng mình chiến đấu.
Một đồng đội thốt lên: “Phương, chạy vào đi, nguy hiểm lắm!” Nhưng cô chỉ mỉm cười: “Ăn cơm nóng, còn sức mà làm tiếp.” Khi bom nổ gần, bếp lửa bập bùng, ánh sáng soi lên gương mặt bẩn đất nhưng rạng rỡ quyết tâm của các thanh niên. Chính hơi ấm từ bếp dã chiến ấy giữ cho mọi người tinh thần vững vàng, giúp họ vượt qua đêm dài bom đạn.
Sau chiến tranh, bếp dã chiến và những chiếc nồi cũ được lưu giữ trong nhà truyền thống xã Cam Lộ, như minh chứng rằng tuổi trẻ thời hoa lửa không chỉ chiến đấu bằng sức mạnh, mà còn bằng sự tận tụy, hy sinh thầm lặng và tình đồng đội. Các đoàn viên khi đến thăm thường lặng im, tưởng tượng cô gái mười tám tuổi kiên trì nhóm bếp, thắp lên hơi ấm giữa khói lửa, nhắc nhở rằng tuổi trẻ có thể làm nên những điều phi thường từ những hành động thầm lặng nhưng đầy ý nghĩa.


