Hơi Ấm Giữa Lòng Chảo Điện Biên
Những năm kháng chiến ở Điện Biên, cái lạnh về đêm len vào từng tấc áo. Là người từ Khánh Thiện lên, tôi chưa bao giờ quen được với cái rét nơi núi rừng, nhất là khi phải nằm phục trong những hố cá nhân giữa lòng chảo rộng lớn.
Đơn vị tôi nhận nhiệm vụ đào công sự và bám trụ gần vị trí chiến đấu. Ban ngày thì tránh pháo, ban đêm lại tranh thủ đào thêm hào, kéo gần khoảng cách. Đất ở đó cứng, có chỗ lẫn đá, mỗi nhát cuốc đều tốn sức. Nhưng không ai kêu ca, vì ai cũng hiểu càng tiến gần thì cơ hội chiến thắng càng lớn.
Một đêm, khi đang thay phiên nhau nghỉ ngơi, pháo địch bất ngờ dội xuống dữ dội. Đất đá bắn tung, tiếng nổ dồn dập làm tai ù đi. Tôi và một đồng đội nằm sát nhau trong hố, cố thu mình lại. Sau một loạt pháo, tôi quay sang thì thấy anh bị thương ở tay, máu thấm ra ngoài áo.
Không có ánh đèn, chỉ có chút ánh sáng le lói từ pháo sáng xa xa, tôi vội lấy băng cá nhân băng lại cho anh. Trời lạnh, tay tôi run lên, nhưng anh vẫn cố cười, bảo chỉ là vết thương nhẹ. Chúng tôi ngồi sát lại để giữ ấm, chia nhau từng ngụm nước ít ỏi còn lại.
Pháo ngớt dần, đêm lại trở về với sự im lặng nặng nề. Trong cái lạnh và mệt mỏi, chúng tôi vẫn phải thức để canh gác. Tôi nhớ lúc ấy không ai nói gì nhiều, nhưng chỉ cần có nhau bên cạnh cũng đủ để tiếp thêm sức lực.
Sáng hôm sau, đơn vị tiếp tục đào hào tiến lên. Người đồng đội bị thương vẫn xin ở lại làm nhiệm vụ nhẹ. Nhìn anh, tôi hiểu rằng ở nơi này, không ai muốn rời vị trí khi mọi việc còn dang dở.
Giờ đây, khi nhớ lại Điện Biên, tôi không chỉ nhớ đến những trận đánh, mà còn nhớ đến những đêm lạnh, những hố đất nhỏ và hơi ấm của tình đồng đội. Chính những điều giản dị ấy đã giúp chúng tôi vượt qua gian khổ, để rồi góp phần làm nên một chiến thắng mà sau này ai cũng tự hào khi nhắc lại.



