Cựu chiến binh

HƠI ẤM LINH CẢM

Hải Phòng18/04/2026đoàn phường Lê Đại Hành (đoàn phường Lê Đại Hành)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

HƠI ẤM LINH CẢM

Linh Cảm nhữnHƠI ẤM LINH CẢMg ngày tháng Sáu năm 1968 không có đêm. Bầu trời vốn dĩ phải đen thẫm lại bị xé toạc bởi pháo sáng và những quầng lửa từ bom tọa độ. Tiếng động cơ phản lực gầm rú trên đầu như muốn nghiền nát mảnh đất Hà Tĩnh nhỏ hẹp. Giữa cái không gian nồng nặc mùi thuốc súng và nhựa thông cháy ấy, đơn vị thanh niên xung phong của chúng tôi vẫn bám trụ bên dòng sông La, quyết giữ cho mạch máu giao thông không một phút ngừng trệ.Tôi là Thảo, tiểu đội trưởng tiểu đội 4. Đêm ấy, sau một trận oanh tạc dữ dội, bến phà bị hư hại nặng. Khói bom chưa kịp tan, chúng tôi đã lao ra mặt đường. Dưới ánh sáng chập chờn của pháo sáng, những cô gái tuổi đôi mươi, tóc bết đầy bụi đất, tay cầm cuốc, tay khiêng đá, hối hả lấp những hố bom còn nóng hổi."Thảo ơi! Có xe bị trúng đạn phía rừng phi lao!" - Tiếng cái Lan gọi giật giọng giữa tiếng đại bác vọng lại từ phía xa.Tôi vội vã chạy về phía đó. Chiếc xe vận tải chở nhu yếu phẩm cho tiền tuyến nằm nghiêng bên vệ đường, cabin nát bét. Bác lái xe may mắn chỉ bị trầy xước, nhưng người phụ xe – một chiến sĩ còn rất trẻ – đang nằm lịm đi, máu thấm đỏ vạt áo trấn thủ. Trong cái lạnh se sắt của sương đêm vùng núi hòa cùng cái nóng hầm hập của những trận bom vừa dứt, tôi chạm vào tay anh. Lạnh ngắt.Chúng tôi đưa anh về hầm trú ẩn của tiểu đội. Đó là một căn hầm chữ A nằm sâu trong lòng đất, nơi duy nhất chúng tôi gọi là "nhà". Căn hầm chật chội, ẩm ướt, chỉ có mấy chiếc giường nứa kê tạm và mùi bồ kết thơm nhẹ từ mái tóc vừa gội vội của mấy đứa em trong tổ."Phải sưởi ấm cho anh ấy, nếu không sẽ không qua khỏi đêm nay," tôi ra lệnh, giọng run rẩy.Nhưng lấy gì để sưởi ấm bây giờ? Củi lửa ngoài kia quá nguy hiểm vì máy bay địch vẫn lượn lờ. Những chiếc chăn đơn mỏng manh không đủ để ngăn cơn co giật của người thương binh đang mất máu. Trong phút giây sinh tử ấy, tôi nhìn sang cái Lan, cái Huệ. Không ai bảo ai, chúng tôi hiểu mình phải làm gì.Chúng tôi thay nhau ngồi sát bên anh, dùng chính hơi ấm cơ thể của những cô gái trẻ để bao bọc lấy người chiến sĩ. Lan nắm chặt đôi bàn tay run rẩy của anh, tôi áp đôi má nóng hổi của mình vào trán anh, hy vọng chút nhựa sống thanh xuân này có thể truyền sang, níu giữ anh lại với cuộc đời.Giữa bóng tối mịt mùng của căn hầm, hơi thở của chúng tôi hòa quyện vào nhau. Tôi thì thầm bên tai anh những câu chuyện về quê hương, về dòng sông La xanh biếc khi hòa bình, về những mùa gặt thơm hương lúa mới. Tôi kể cho anh nghe về bến Linh Cảm – nơi mà cái tên nghe đã thấy thiêng liêng, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau một gang tấc nhưng tình người thì bao la vô tận.Cứ thế, một tiếng, hai tiếng trôi qua. Những đợt bom vẫn rung chuyển mặt đất phía trên, đất đá lả tả rơi xuống nóc hầm. Nhưng bên trong không gian nhỏ bé này, dường như có một luồng sinh khí khác đang luân chuyển. Đôi môi tím tái của người lính dần hồng trở lại. Một tiếng rên nhẹ phát ra từ cổ họng anh, rồi đôi mắt anh từ từ hé mở.Anh nhìn tôi, ánh nhìn lạc thần nhưng tràn đầy sự kinh ngạc. Trong bóng tối lờ mờ, có lẽ anh không rõ mặt chúng tôi, nhưng chắc chắn anh cảm nhận được cái hơi ấm lạ kỳ ấy – một thứ hơi ấm không đến từ than lửa, mà đến từ trái tim của những người đồng đội, của những người em gái hậu phương."Nước... cho tôi xin tí nước..." - Anh thào thào.Tôi mừng đến phát khóc, vội vàng lấy bình tông nước pha chút đường quý giá cuối cùng bón cho anh từng chút một. Khi đội phẫu thuật lưu động đến nơi vào tảng sáng, anh đã qua cơn nguy kịch. Trước khi được cáng đi, anh nắm lấy tay tôi, đôi mắt rưng rưng:"Cảm ơn các cô... Hơi ấm đêm nay... tôi sẽ không bao giờ quên."Sáng hôm sau, mặt trời lại lên trên đỉnh Linh Cảm. Cảnh tượng tan hoang của trận bom đêm qua hiện rõ dưới ánh nắng, nhưng dòng sông La vẫn lững lờ trôi, xanh ngắt một màu chung thủy. Xe lại chuyển bánh, phà lại sang sông. Chúng tôi lại tiếp tục công việc lấp hố bom, phá đá mở đường.Nhiều năm sau chiến tranh, khi tóc đã điểm bạc, tôi quay lại Linh Cảm. Ngã ba sông ấy giờ đã xanh mướt ngô khoai, tiếng còi tàu vang vọng yên bình. Tôi đứng bên bờ sông, gió từ đại ngàn thổi về lồng lộng, nhưng cảm giác về hơi ấm trong căn hầm năm ấy vẫn vẹn nguyên như vừa mới hôm qua.Đó không chỉ là câu chuyện về sự cứu sống một con người. Đó là biểu tượng của một thời đại mà chúng tôi đã sống: thời đại mà bom đạn có thể hủy diệt vạn vật, nhưng không bao giờ có thể làm nguội lạnh đi cái "hơi ấm" của tình đồng chí, tình người Việt Nam. Linh Cảm không chỉ là tên một bến phà, đó là nơi linh cảm của trái tim dẫn lối cho sự sống trường tồn.Hơi ấm ấy, đến tận bây giờ, vẫn còn sưởi ấm tâm hồn tôi mỗi khi nhớ về một "thời hoa lửa" đã xa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn