HƠI ẤM MỘT BÁT CHÁO GIỮA NGÀN NĂM KHÓI LỬA

HƠI ẤM MỘT BÁT CHÁO GIỮA NGÀN NĂM KHÓI LỬA
Chiến trường không chỉ có tiếng súng, mà còn là những ngày đói lả người. Trung đội của Hòa đã ba ngày chưa được tiếp tế. Gạo cạn, muối hết, anh em chỉ còn biết hái rau rừng, uống nước suối cầm hơi.
Chiều hôm ấy, một bà cụ người dân tộc lặng lẽ mang đến một nắm gạo nhỏ, gói trong chiếc khăn đã sờn. Bà nói chậm rãi: “Bộ đội ăn đi, dân còn chịu được”. Không ai nói gì, chỉ thấy mắt ai cũng đỏ.
Họ nấu một nồi cháo loãng. Khói bếp bay lên giữa rừng chiều, mỏng manh mà ấm áp lạ thường. Mỗi người một bát nhỏ, nhưng ai cũng nâng niu như báu vật.
Đến lượt mình, Hòa nhìn sang người chiến sĩ trẻ đang nằm sốt, môi khô nứt. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa bát cháo của mình sang. Người lính trẻ nhìn anh, nước mắt chảy dài.
Đêm ấy, bụng đói nhưng lòng lại ấm. Hơi ấm không đến từ bát cháo, mà từ nghĩa tình giữa con người với con người.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, Hòa trở lại bản cũ. Bà cụ năm xưa không còn nữa, nhưng câu chuyện về bát cháo vẫn được kể lại bên bếp lửa. Nó không chỉ là ký ức, mà là biểu tượng của tình quân dân son sắt trong những năm tháng khói lửa.



