Bài viết

Hơi Ấm Trên Đỉnh Trường Sơn

Giữa cái lạnh thấu xương của Trường Sơn, Thắng đã từ bỏ hàng hóa cá nhân để cõng người đồng đội Hòa đang bị sốt rét vượt đèo. Sự hy sinh sức lực và nhường nhịn hơi ấm của Thắng đã giúp cả hai vượt qua lưỡi hái tử thần. Tình đồng chí ở đây là sự bảo bọc, coi mạng sống của người anh em quý giá hơn mọi thứ của cải, vật chất.

Lâm Đồng16/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa đông năm 1971, tiểu đội của ThắngHòa nhận nhiệm vụ cõng gạo và đạn dược vượt qua đỉnh đèo cao nhất của dãy Trường Sơn để tiếp tế cho chiến dịch. Trời lạnh như cắt da cắt thịt, mưa phùn bám vào áo sũng nước rồi đóng thành băng mỏng trên vai áo trấn thủ.

Hòa vốn có sức khỏe yếu hơn, lại đang bị cơn sốt rét rừng hành hạ. Khi leo đến gần đỉnh đèo, Hòa khuỵu xuống, hơi thở thoi thóp. Anh định buông ba lô hàng nặng 40kg xuống để nằm lại giữa rừng:
  • "Thắng ơi... tao không trụ nổi nữa. Mày cõng hàng đi tiếp đi, kệ tao... nhiệm vụ quan trọng hơn..."

Thắng nhìn bạn, đôi môi đã tím tái, đôi bàn tay run rẩy không còn sức bám vào vách đá. Anh không nói không rằng, trút hết số gạo trong ba lô của mình sang cho những anh em khác trong tổ, rồi lẳng lặng nhấc bổng Hòa lên lưng, tay kia vẫn xách theo túi đạn của bạn."Mày bị khùng à? Đường dốc thế này, cõng thêm tao là cả hai cùng rơi xuống vực đó!" – Hòa thào thào khuyên ngăn.
Thắng nghiến răng, bước từng bước nặng nề trên nền đá trơn trượt:
  • "Im mồm đi! Tao không cõng hàng, tao cõng 'người'. Mày chết thì tao lấy ai để sau này cùng về quê cày ruộng?"

Suốt đêm đó, Thắng cứ thế cõng bạn đi giữa màn sương mù dày đặc. Để giữ cho Hòa không lịm đi vì cái lạnh, Thắng liên tục kể chuyện về cô gái hàng xóm mà Hòa thầm thương trộm nhớ, về bát canh cua đồng nóng hổi mẹ vẫn nấu. Thắng nhường chiếc khăn len duy nhất cho Hòa quấn cổ, còn mình thì chỉ độc chiếc áo mỏng đẫm mồ hôi giữa gió ngàn.Khi đến được trạm giao hàng, Thắng cũng vừa kịp kiệt sức ngã gục. Cả hai được đồng đội kéo vào bếp lửa sưởi ấm. Khi tỉnh lại, thấy Hòa đã bình phục và đang ngồi hâm bát cháo cho mình, Thắng mỉm cười:
  • "Đấy, tao bảo rồi, mạng mày dai lắm!"

Nửa thế kỷ trôi qua, ông Thắng và ông Hòa vẫn là đôi bạn già thân thiết nhất làng. Mỗi khi trời chuyển lạnh, ông Hòa lại mang sang nhà ông Thắng một chiếc khăn len mới, như một cách để nhắc lại cái hơi ấm đồng chí đã cứu mạng mình trên đỉnh Trường Sơn năm ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn