Hơi Ấm Trên Đỉnh Trường Sơn (1)
Giữa cái lạnh thấu xương của Trường Sơn, Thắng đã từ bỏ hàng hóa để cõng người đồng đội Hòa đang bị sốt rét vượt đèo. Sự hy sinh sức lực và nhường nhịn hơi ấm của Thắng đã giúp cả hai vượt qua lưỡi hái tử thần. Tình đồng chí ở đây là sự bảo bọc, coi mạng sống của đồng đội quý giá hơn mọi nhiệm vụ vật chất.
Mùa đông năm 1971, tiểu đội của Thắng và Hòa nhận nhiệm vụ cõng gạo và đạn dược vượt qua đỉnh đèo cao nhất của dãy Trường Sơn. Trời lạnh như cắt da cắt thịt, mưa phùn bám vào áo sũng nước rồi đóng thành băng mỏng trên vai áo trấn thủ.
"Thắng ơi... tao không trụ nổi nữa. Mày cõng hàng đi tiếp đi, kệ tao... nhiệm vụ quan trọng hơn..."
"Mày bị khùng à? Đường dốc thế này, cõng thêm tao là cả hai cùng rơi xuống vực đó!" – Hòa thào thào khuyên ngăn.
Thắng nghiến răng, bước từng bước nặng nề trên nền đá trơn trượt:
"Im mồm đi! Tao không cõng hàng, tao cõng 'người'. Mày chết thì tao lấy ai để sau này cùng về quê cày ruộng?"



