HƠI ẤM TRONG HẦM KÍN
Trong một hầm quân y ở Tây Ninh, các thương binh nằm sát nhau đến mức hơi thở hòa vào nhau. Bác sĩ trẻ Lê Văn Cận kể: Có đêm lạnh đến “rét cắt ruột”, mà chăn chỉ đủ hai người một tấm. Thế là mấy thương binh sắp chết rét ôm nhau nằm chung. Một người lính bị gãy chân nói: “Đừng để tui ngủ trước, tui sợ ngủ rồi không dậy nữa.” Cả nhóm liền kể chuyện quê, chuyện mùa gặt, chuyện con trâu… để giữ nhau thức. Bác sĩ Cận nói: “Giữa chiến tranh, người ta sống nhờ hơi ấm của nhau.”
Trong một hầm quân y ở Tây Ninh, các thương binh nằm sát nhau đến mức hơi thở hòa vào nhau. Bác sĩ trẻ Lê Văn Cận kể: Có đêm lạnh đến “rét cắt ruột”, mà chăn chỉ đủ hai người một tấm. Thế là mấy thương binh sắp chết rét ôm nhau nằm chung. Một người lính bị gãy chân nói: “Đừng để tui ngủ trước, tui sợ ngủ rồi không dậy nữa.” Cả nhóm liền kể chuyện quê, chuyện mùa gặt, chuyện con trâu… để giữ nhau thức. Bác sĩ Cận nói: “Giữa chiến tranh, người ta sống nhờ hơi ấm của nhau.”



