Hơi Ấm Từ Chiếc Nồi Nhôm Cũ
Một chiếc nồi nhôm đã móp méo theo năm tháng hành quân vẫn được giữ lại để nấu những bữa cơm đơn sơ cho cả tổ. Giữa thời hoa lửa, hơi ấm của nồi cơm không chỉ đến từ lửa, mà còn từ tình người.
Năm 1970. Phạm Văn Quý là chiến sĩ hậu cần của một đơn vị bộ binh. Công việc của anh là nấu ăn, chia lương thực và đảm bảo bữa cơm cho cả tổ trong những chặng hành quân dài. Trong ba lô của Quý có một chiếc nồi nhôm cũ. Thân nồi đã móp. Một bên quai bị lỏng. Nhưng vẫn dùng tốt. Chiến sĩ trẻ tên Nguyễn Văn Dũng từng đùa: — Cái nồi này chắc đi chiến trường còn lâu hơn tụi mình. Quý cười: — Nó còn chịu được thì mình còn ăn được. Một buổi chiều. Đơn vị dừng chân bên một khe suối nhỏ. Gạo còn rất ít. Chỉ đủ nấu một nồi cơm mỏng. Quý cẩn thận vo gạo. Đổ vào chiếc nồi nhôm. Đặt lên bếp củi. Khói bốc lên nghi ngút. Cả tổ ngồi quanh chờ đợi. Không ai nói nhiều. Chỉ nhìn ngọn lửa và chiếc nồi đang sôi nhẹ. Khi cơm chín. Quý chia từng phần nhỏ cho mọi người. Ai cũng ăn chậm rãi. Như thể muốn giữ lại chút gì đó cho ngày mai. Dũng nói: — Cơm hôm nay ngon hơn mọi ngày. Quý chỉ đáp: — Vì mình ăn cùng nhau. Sau nhiều năm chiến tranh. Ông Phạm Văn Quý vẫn giữ chiếc nồi nhôm ấy trong góc bếp cũ. Không còn dùng để nấu ăn. Nhưng vẫn sạch sẽ, được lau chùi cẩn thận. Con cháu hỏi: — Sao ông không thay cái mới? Ông nhìn chiếc nồi rồi nói: — Vì nó từng nấu cho cả một thời không có gì nhiều ngoài tình đồng đội. Chiếc nồi nhôm cũ ấy. Không chỉ giữ lửa bữa cơm. Mà còn giữ lại hơi ấm của những ngày hoa lửa, nơi con người chia nhau từng phần nhỏ để cùng đi tiếp.


