Hơi ấm từ chiếc nòng súng vừa rời trận địa
Trong những đêm lạnh giá ở rừng núi Tây Bắc, chúng bác không có đủ chăn ấm. Giữa chiến hào bùn lầy hôi thối và ẩm ướt, cái lạnh ngấm vào xương tủy còn đáng sợ hơn cả đạn pháo. Bác nhớ sau một trận đấu pháo căng thẳng tại đồi A1, khi tiếng súng vừa dứt, chú và ba đồng đội khác đã thay phiên nhau áp sát lưng vào chiếc nòng pháo cao xạ vẫn còn nóng hổi sau khi bắn.
Cái nóng tỏa ra từ thép vừa khạc đạn là hơi ấm duy nhất giúp chúng bác không bị đóng băng để tiếp tục trực chiến. Lúc đó, nòng súng không chỉ là vũ khí, nó như một "người bạn" chia sẻ hơi ấm sinh tồn. Chúng bác đùa với nhau: "Súng cũng biết thương bộ đội". Đó là sự gắn kết kỳ lạ giữa người và vũ khí, giữa cái chết và sự sống trong lòng chảo Điện Biên.


