Cựu chiến binh

hời hào lửa qua lời kể của ông

Ông em năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Mái tóc ông bạc trắng như mây, lưng đã còng theo năm tháng, nhưng đôi mắt vẫn sáng và ấm áp lạ thường

Quảng Trị30/01/2026Trần Thị Hà Thương (Đoàn xã Nam Gianh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông em năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Mái tóc ông bạc trắng như mây, lưng đã còng theo năm tháng, nhưng đôi mắt vẫn sáng và ấm áp lạ thường. Mỗi buổi tối, sau bữa cơm gia đình, em lại thích ngồi bên ông, nghe ông kể những câu chuyện về một thời hào lửa mà ông từng trải qua.

Ông kể rằng ngày ấy đất nước còn nhiều khó khăn, chiến tranh ác liệt. Khi vừa tròn mười tám tuổi, ông đã xung phong nhập ngũ, rời xa quê hương, gia đình để lên đường bảo vệ Tổ quốc. Những năm tháng ấy, bom đạn vang trời, gian khổ chồng chất gian khổ. Ông và đồng đội phải hành quân băng rừng, lội suối, ăn cơm độn sắn, ngủ trong những căn hầm nhỏ giữa mưa bom bão đạn. Có những lúc tưởng chừng không thể vượt qua, nhưng nhờ tình đồng chí, đồng đội và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình, ông vẫn kiên cường chiến đấu.

Ông kể về những người bạn đã mãi mãi nằm lại chiến trường, về những lá thư gửi vội cho gia đình trước giờ ra trận, về niềm vui vỡ òa khi nghe tin chiến thắng. Giọng ông trầm xuống mỗi khi nhắc đến sự mất mát, nhưng lại rạng rỡ khi nói về ngày đất nước độc lập, hòa bình lập lại.

Nghe ông kể chuyện, em càng thêm hiểu và trân trọng cuộc sống yên bình hôm nay. Những câu chuyện thời hào lửa của ông không chỉ là ký ức, mà còn là bài học quý giá về lòng yêu nước, sự dũng cảm và tinh thần hy sinh. Em thầm hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt, sống xứng đáng với những gì thế hệ ông cha đã đánh đổi để gìn giữ cho chúng em hôm nay.

Ông em – người lính năm xưa – chính là niềm tự hào lớn nhất của em.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
hời hào lửa qua lời kể của ông | Câu chuyện thời hoa lửa