Bài viết

HỜI HOA LỬA CỦA ANH HÙNG NGUYỄN VĂN ĐỪNG

Quảng Ninh10/01/2026Chi đoàn Tiền Phong 3 (Đoàn phường Liên Hòa - Quảng Ninh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên vùng đất Phong Mỹ, huyện Cao Lãnh, tỉnh Đồng Tháp – nơi sông nước hiền hòa nhưng chiến tranh từng dội bom lửa ác liệt – có một người con bình dị đã đi vào lịch sử bằng lòng quả cảm phi thường. Đó là Nguyễn Văn Đừng, người tiểu đội trưởng gan góc của Tiểu đoàn 261A, người mà đồng đội và nhân dân trìu mến gọi là linh hồn của “tiểu đội gang thép” Ấp Bắc.

Sinh năm 1938, lớn lên giữa cảnh quê hương bị giày xéo bởi bom đạn và kẻ thù xâm lược, Nguyễn Văn Đừng sớm giác ngộ cách mạng và nhập ngũ năm 1959. Từ những ngày đầu cầm súng, anh đã trải qua hơn ba mươi trận chiến lớn nhỏ, luôn thể hiện bản lĩnh vững vàng, mưu trí, linh hoạt. Khi tiến công, anh táo bạo, chớp nhoáng; khi bám trụ, anh gan góc, kiên cường đến cùng. Chính phẩm chất ấy đã khiến anh luôn được cấp trên tin cậy, giao phó những nhiệm vụ đặc biệt quan trọng.

Trong trận đánh vận động ở Thủ Thừa, trước sức ép của cả một tiểu đoàn địch, Nguyễn Văn Đừng vẫn kiên trì nằm im chờ lệnh, để quân địch tiến sát chỉ còn vài mét. Đến thời điểm quyết định, anh cùng đồng đội bất ngờ nổ súng, tiêu diệt gọn đội hình địch. Khi tình thế trở nên gay go, anh dũng cảm vác trung liên băng qua bãi trống dưới làn đạn dày đặc, thọc sâu vào đội hình quân thù, tạo thời cơ cho đơn vị xung phong, đánh bại tiểu đoàn “Cọp đen” khét tiếng.

Trong trận Gò Công, khi kế hoạch ban đầu không thuận lợi, chính Nguyễn Văn Đừng là người dẫn đầu tiểu đội bí mật cơ động, đánh tạt sườn địch bằng đòn tiến công bất ngờ và mãnh liệt. Cú đánh ấy làm đội hình địch rối loạn hoàn toàn, góp phần vào chiến thắng vang dội, tiêu diệt hàng trăm tên địch, thu nhiều vũ khí.

Đỉnh cao của cuộc đời chiến đấu của anh là trận Ấp Bắc lịch sử. Tiểu đội của Nguyễn Văn Đừng được giao giữ hướng phòng ngự chủ yếu – nơi ác liệt nhất. Trước bom pháo, xe M.113 và những đợt đổ quân dồn dập của địch, anh không ngừng động viên đồng đội: “Dù ác liệt thế nào, cũng kiên quyết giữ vững trận địa, tiêu diệt địch đến cùng.”

Năm lần địch xung phong đều bị tiểu đội của anh đánh bật. Đến chiều tối, cả tiểu đội chỉ còn lại ba người. Khi xe M.113 lại ầm ầm tiến tới, Nguyễn Văn Đừng bình tĩnh phân công đồng đội diệt bộ binh, còn mình chuẩn bị lựu đạn đánh xe. Anh bật dậy giữa lằn đạn, ném thủ pháo tiêu diệt chiếc xe đi đầu. Bị thương nặng, anh vẫn cố gọi hai chiến sĩ lại, dặn dò lần cuối phải giữ vững trận địa. Và rồi, người tiểu đội trưởng anh dũng ấy đã ngã xuống ngay bên chiến hào, cạnh chiếc xe bọc thép đang bốc cháy.

Trong trận Ấp Bắc, riêng tiểu đội của Nguyễn Văn Đừng đã tiêu diệt ba xe M.113, góp phần bắn rơi và bắn bị thương nhiều máy bay địch, cùng đơn vị làm nên chiến thắng vang dội. Nhân dân đã tặng cho tiểu đội anh danh hiệu thiêng liêng: “Tiểu đội gang thép.”

Nguyễn Văn Đừng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng thời hoa lửa của anh đã cháy rực và bất tử. Anh để lại tấm gương sáng ngời về lòng trung thành với Đảng, với Tổ quốc, về tinh thần quyết chiến quyết thắng và ý chí sắt đá của người chiến sĩ cách mạng Việt Nam. Ngọn lửa từ cuộc đời anh vẫn còn đó, soi đường cho các thế hệ hôm nay tiếp bước, sống xứng đáng với những hy sinh lớn lao của cha anh đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn