HỜI HOA LỬA NHỮNG NĂM THÁNG CUỐI CHIẾN TRANH
Cựu chiến binh Đỗ Viết Bằng, sinh năm 1956, lớn lên khi đất nước đã đi qua phần lớn chặng đường chiến tranh nhưng bom đạn vẫn còn hiện hữu trên nhiều miền quê. Tuổi thơ của ông gắn với những câu chuyện về chiến trường, về anh em, làng xóm lên đường ra trận và không ít người đã mãi mãi không trở về. Chính những ký ức ấy đã sớm hun đúc trong ông tinh thần yêu nước và ý chí sẵn sàng cống hiến.
Cựu chiến binh Đỗ Viết Bằng, sinh năm 1956, lớn lên khi đất nước đã đi qua phần lớn chặng đường chiến tranh nhưng bom đạn vẫn còn hiện hữu trên nhiều miền quê. Tuổi thơ của ông gắn với những câu chuyện về chiến trường, về anh em, làng xóm lên đường ra trận và không ít người đã mãi mãi không trở về. Chính những ký ức ấy đã sớm hun đúc trong ông tinh thần yêu nước và ý chí sẵn sàng cống hiến.
Năm 1974, khi vừa tròn 18 tuổi, Đỗ Viết Bằng nhập ngũ, biên chế về đơn vị C16 – E335 – F324. Đó là thời điểm cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn quyết liệt cuối cùng, chuẩn bị cho những trận đánh mang tính quyết định. Người lính trẻ bước vào quân ngũ với lòng nhiệt huyết, mang theo niềm tin sắt đá vào ngày đất nước hoàn toàn giải phóng.
Trong đội hình chiến đấu của đơn vị, Đỗ Viết Bằng cùng đồng đội hành quân liên tục, vượt rừng, băng suối, bám sát đội hình chiến đấu. Những ngày ấy, gian khổ nối tiếp gian khổ: thiếu thốn lương thực, hành quân dài ngày, đối mặt với bom pháo và những trận đánh ác liệt. Có những đêm nằm giữa rừng sâu, đất ẩm lạnh thấm vào lưng áo, tiếng pháo vọng xa, nhưng trong lòng người lính trẻ vẫn cháy lên quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.
Dù thời gian ở chiến trường không dài so với những thế hệ đi trước, nhưng đó là quãng đời đậm đặc thử thách và hy sinh. Đỗ Viết Bằng đã chứng kiến sự mất mát của đồng đội, đã hiểu thế nào là tình đồng chí giữa lằn ranh sinh – tử: chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô, sẵn sàng sát cánh bảo vệ nhau trong chiến đấu.
Ngày đất nước hoàn toàn thống nhất, người lính năm xưa trở về với cuộc sống đời thường, mang theo ký ức không thể nào quên về một thời tuổi trẻ khoác áo lính. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những năm tháng trong đơn vị C16 – E335 – F324 vẫn luôn là niềm tự hào sâu sắc trong cuộc đời Cựu chiến binh Đỗ Viết Bằng.
Hôm nay, nhắc lại thời hoa lửa, câu chuyện của ông là lời tri ân dành cho một thế hệ thanh niên sẵn sàng lên đường khi Tổ quốc cần. Cuộc đời người lính Đỗ Viết Bằng góp thêm một nét lặng thầm nhưng bền bỉ vào bản anh hùng ca của dân tộc – nơi hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng mồ hôi, xương máu và tuổi xuân của biết bao con người.



