Hồi kèn xung trận bất diệt của bộ đội phòng không: Huyền thoại Nguyễn Viết Xuân
Hồi kèn xung trận bất diệt của bộ đội phòng không: Huyền thoại Nguyễn Viết Xuân

"Nhằm thẳng quân thù, bắn!" – Tiếng hô xé toạc bầu trời vần vũ bom đạn ấy đã trở thành hồi kèn xung trận bất tử của bộ đội phòng không không quân, làm bạt vía kinh hồn lũ giặc lái Mỹ xâm phạm bầu trời miền Bắc của Tổ quốc. Người cất lên tiếng thét rực lửa ấy chính là Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Viết Xuân (1934 - 18/11/1964), một biểu tượng sáng ngời về chủ nghĩa anh hùng cách mạng, người đã tạc vào thế kỷ một dáng đứng lẫm liệt, kiên trung.
Cuộc đời của người anh hùng ấy bắt đầu từ những năm tháng tuổi thơ trĩu nặng gian truân. Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo tại xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc, cái đói nghèo đã sớm cướp đi sự hồn nhiên của cậu bé Xuân. Mới lên 7 tuổi, anh đã phải chịu kiếp đi ở đợ, bế em cho một người bà con xa để kiếm miếng ăn đắp đổi qua ngày. Đoạn đời lam lũ, tủi nhục ấy kéo dài ròng rã suốt 10 năm trời. Thế nhưng, đằng sau vóc dáng nhỏ bé, khắc khổ ấy là một trái tim sục sôi lòng yêu nước. Vừa tròn 18 tuổi, dũng cảm vượt qua muôn vàn hiểm nguy, người thanh niên ấy đã băng từ vùng tạm chiếm ra vùng tự do giải phóng để xin đi bộ đội. Tháng 11 năm 1952, anh chính thức trở thành người chiến sĩ Quân đội nhân dân Việt Nam, được bổ sung vào lực lượng pháo cao xạ, bắt đầu chặng đường dâng hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.
Chặng đường binh nghiệp của Nguyễn Viết Xuân là một bản hùng ca về sự rèn luyện và trưởng thành. Từ một chiến sĩ trinh sát kiên cường, anh thăng tiến lên tiểu đội trưởng trinh sát, trung đội trưởng pháo cao xạ và sau đó là chính trị viên đại đội. Điểm nhấn hun đúc nên khí phách sắt đá của anh chính là những ngày tháng đỏ lửa trong chiến dịch Điện Biên Phủ. Giữa lúc bom rơi như trút, hàng đàn máy bay địch bổ nhào xuống trận địa, anh tận mắt chứng kiến người chỉ huy đơn vị Nguyễn Khắc Vỹ hiên ngang đứng trên hầm pháo, dõng dạc hô lớn: "Nhằm thẳng vào máy bay bổ nhào, bắn!". Sự hy sinh oanh liệt của người chỉ huy ấy đã khắc sâu vào tâm khảm Nguyễn Viết Xuân một ấn tượng không thể phai mờ. Noi gương người đảng viên ưu tú, anh nỗ lực phấn đấu, vinh dự được kết nạp vào Đảng Lao động Việt Nam, trở thành Chính trị viên Đại đội 3, Tiểu đoàn 14, Trung đoàn pháo cao xạ, Sư đoàn 325. Dù ở bất kỳ cương vị nào, anh cũng luôn là lá cờ đầu xung phong, nêu cao tinh thần quyết tâm đánh giặc bảo vệ Tổ quốc.
Khúc tráng ca bi ai và vĩ đại nhất của đời anh đã điểm vào ngày 18 tháng 11 năm 1964, trong trận chiến bảo vệ vùng trời Chalo thuộc miền Tây tỉnh Quảng Bình. Đế quốc Mỹ điên cuồng huy động nhiều tốp máy bay F.100 đánh phá ác liệt vào trận địa. Giữa lưới lửa tử thần, bất chấp hiểm nguy, Nguyễn Viết Xuân lao ra khỏi công sự, đứng bên khẩu đội đĩnh đạc thét vang: "Nhằm thẳng quân thù, bắn!". Đến đợt tấn công thứ tư của địch, khi đang chạy về sở chỉ huy truyền lệnh, một viên đạn tàn nghiệt đã găm trúng đùi khiến anh ngã nhào xuống hầm, một chân bị dập nát hoàn toàn. Nén chịu cơn đau xé thịt thấu xương, anh nghiến răng không kêu một tiếng, ra hiệu im lặng để đồng đội không hoang mang. Khi y tá đến băng bó, người chính trị viên kiên cường ấy đã gạt ra, bình thản ra lệnh: "Cứ cắt đi… và dấu cái chân vào chỗ kín hộ tôi". Cắt chân xong, anh bảo đồng chí đưa chiếc khăn để mình ngậm chặt vào miệng, nén lại nỗi đau thể xác tột cùng. Dù máu tuôn xối xả và trọng thương hiểm nghèo, anh vẫn gượng nói: "Tôi không việc gì" và dặn y tá giấu kín chuyện. Trái tim vĩ đại ấy vẫn đập nhịp đập của người chỉ huy, anh kiên cường giữ sự tỉnh táo để theo dõi cuộc chiến, kịp thời biểu dương chiến sĩ lập công. Khi biết mình khó qua khỏi, anh rành rọt chỉ định người thay thế, phân công chăm sóc đồng đội bị thương, bàn giao công việc tỉ mỉ, dặn dò kỹ càng về công tác phát triển Đảng, Đoàn và khen thưởng trước khi trút hơi thở cuối cùng.
Người chính trị viên quả cảm Nguyễn Viết Xuân đã anh dũng hy sinh khi đang mang trên vai quân hàm Thiếu úy. Ghi nhận sự hy sinh vô bờ bến ấy, ngày 1 tháng 1 năm 1967, anh vinh dự được Đảng và Nhà nước truy tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nỗi đau của chiến tranh dẫu đã lùi vào quá khứ, nhưng khí phách hiên ngang cùng tiếng hô của Nguyễn Viết Xuân đã hóa thân thành một bản trường ca bất diệt. Khẩu lệnh oanh liệt ấy không chỉ là ngọn lửa cuộn trào trên khắp các chiến trường đánh Mỹ bấy giờ, mà còn là lời thề sắt son truyền cảm hứng cho lớp lớp thế hệ mai sau kiên trung bảo vệ non sông bờ cõi.



