Người có công giúp đỡ cách mạng

Hồi Ức Từ Chiến Hào

Hồi Ký của người chiến sĩ trong những năm tháng kháng chiến

Lào Cai01/06/2026Long Thị Hải (Xã Bản Lầu)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những ký ức trong đời người lính không phải là những trận đánh ác liệt, mà là những ngày lặng lẽ hành quân giữa rừng sâu nơi cái gian khổ âm thầm bào mòn sức lực và ý chí con người.

Đó là một mùa mưa dài. Rừng khi ấy như không bao giờ khô. Đất nhão ra, bùn dính chặt vào từng bước chân. Mỗi lần nhấc chân lên là như mang theo cả một tảng đất nặng trĩu. Chúng tôi đi trong im lặng, nối đuôi nhau, người trước cách người sau chỉ vài bước, nhưng nhiều khi cũng chẳng nhìn rõ mặt nhau vì mưa rừng dày đặc.

Ba lô trên vai lúc nào cũng nặng, không chỉ vì lương thực, đạn dược, mà còn vì những mệt mỏi tích tụ từng ngày. Có hôm hành quân từ sáng đến tối, không kịp nghỉ, chỉ dừng lại vài phút để uống nước suối, ăn vội nắm cơm đã nguội lạnh.

Rồi tôi đổ bệnh.

Ban đầu chỉ là cơn sốt nhẹ, tôi cố giấu, vẫn bước đều theo đơn vị. Nhưng đến ngày thứ ba, chân tay tôi rã rời, đầu óc quay cuồng. Mỗi bước đi như dẫm vào khoảng không. Cuối cùng, tôi ngã xuống bên một gốc cây, không còn đủ sức đứng dậy.

Đồng đội dìu tôi vào một góc rừng kín, mắc tạm chiếc võng giữa hai thân cây. Cơn sốt rét rừng hành hạ tôi từng cơn. Lúc nóng, người như bốc lửa; lúc lạnh, lại run lên bần bật, dù đã đắp hết chăn áo. Mồ hôi ướt đẫm, rồi lại lạnh toát.

Những ngày ấy, tôi sống nhờ vào sự chăm sóc của đồng đội. Một người đi hái lá rừng nấu nước cho tôi uống. Một người nhường lại phần cháo loãng ít ỏi của mình. Có đêm, tôi tỉnh dậy, thấy một đồng chí vẫn ngồi bên cạnh, lấy tay quạt muỗi cho tôi ngủ.

Trong cơn mê man, tôi nhiều lần nghĩ mình sẽ không qua khỏi. Tôi nhớ nhà da diết. Nhớ mẹ, nhớ bữa cơm giản dị, nhớ cả tiếng gà gáy mỗi sáng. Những điều bình thường nhất bỗng trở nên xa xỉ vô cùng.

Nhưng rồi, tôi đã sống.

Không phải nhờ thuốc men đầy đủ, mà nhờ tình đồng đội. Nhờ những bàn tay không rời bỏ tôi, dù trong hoàn cảnh khó khăn nhất. Khi tôi có thể ngồi dậy, tựa lưng vào gốc cây, nhìn ánh nắng len qua tán lá, tôi biết mình đã bước qua một ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.

Ít ngày sau, tôi lại tiếp tục hành quân. Cơ thể vẫn còn yếu, nhưng lòng thì mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Tôi hiểu rằng mình không chỉ sống cho riêng mình, mà còn sống cho những người đã chăm sóc, đã tin rằng tôi sẽ đứng dậy.

Chiến tranh không chỉ có bom đạn. Nó còn là những cơn sốt giữa rừng sâu, những bước chân nặng nhọc trên đường hành quân, và những nghĩa tình lặng lẽ mà sâu sắc giữa những con người cùng chung lý tưởng.

Giờ đây, khi nhớ lại, tôi vẫn thấy biết ơn những ngày tháng ấy. Bởi chính trong gian khổ, con người ta mới hiểu hết giá trị của sự sống, của tình người, và của hai chữ “đồng đội” thiêng liêng đến nhường nào.

Và tôi mong rằng, thế hệ trẻ hôm nay, dù không phải trải qua những gian nan như chúng tôi, vẫn sẽ luôn biết trân trọng cuộc sống, biết yêu thương và sẻ chia. Bởi đôi khi, chính những điều giản dị ấy lại là sức mạnh lớn nhất giúp con người vượt qua mọi khó khăn trong cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn