HỒI KÝ CUỘC ĐỜI TÔI
HỒI KÝ CUỘC ĐỜI TÔI
Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Từ khi còn nhỏ, tôi đã được nghe ông bà, cha mẹ kể về những năm tháng đất nước còn chìm trong chiến tranh, về những người đã hy sinh tuổi trẻ, sức lực và cả tính mạng của mình vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Những câu chuyện ấy theo tôi suốt những năm tháng tuổi thơ. Tôi hiểu rằng, đối với thế hệ cha anh, hai tiếng “đất nước” không phải là điều gì xa xôi mà là máu, là nước mắt, là những năm tháng gian khổ và những sự hy sinh thầm lặng. Chính truyền thống của gia đình đã gieo vào trong tôi lòng yêu quê hương, đất nước và ý thức phải sống có trách nhiệm với Tổ quốc.
Khi lớn lên, trước hoàn cảnh đất nước đang có chiến tranh, tôi đã lựa chọn con đường tham gia cách mạng. Đó là một quyết định xuất phát từ lòng yêu nước và truyền thống gia đình. Khi ấy, tôi còn trẻ, hiểu rằng con đường phía trước sẽ có nhiều gian nan, nhưng trong suy nghĩ của tôi lúc đó, nếu đất nước cần thì thế hệ trẻ phải sẵn sàng.
Những năm tháng tham gia cách mạng và kháng chiến chống Mỹ là quãng đời mà tôi không bao giờ quên. Tôi đã cùng đồng đội trải qua những ngày tháng thiếu thốn, gian khổ và luôn phải đối mặt với hiểm nguy. Có những lúc sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Nhưng trong hoàn cảnh ấy, tình đồng chí, đồng đội càng trở nên quý giá. Chúng tôi động viên nhau cùng vượt qua khó khăn, cùng giữ vững niềm tin và hoàn thành nhiệm vụ được giao.
Chiến tranh đã đi qua, nhưng những dấu vết của nó vẫn còn ở lại trong cuộc đời tôi. Trong quá trình tham gia kháng chiến, tôi bị nhiễm chất độc hóa học. Những hậu quả của chiến tranh đã ảnh hưởng lâu dài đến sức khỏe và cuộc sống của tôi. Hiện nay, tôi được xác định là người hoạt động kháng chiến bị nhiễm chất độc hóa học với tỷ lệ tổn thương cơ thể 71%.
Nhìn lại chặng đường đã qua, tôi hiểu rằng chiến tranh không chỉ để lại những mất mát trên chiến trường. Sau ngày đất nước hòa bình, nhiều người lính như chúng tôi lại tiếp tục một cuộc chiến khác: cuộc chiến với bệnh tật, với những khó khăn trong cuộc sống và với những di chứng mà chiến tranh để lại.
Có những lúc sức khỏe giảm sút, cuộc sống gặp nhiều khó khăn, tôi cũng từng cảm thấy mệt mỏi. Nhưng rồi tôi tự nhủ rằng mình đã từng vượt qua những năm tháng chiến tranh ác liệt thì không thể dễ dàng khuất phục trước những khó khăn của cuộc sống thời bình.
Tôi cố gắng sống từng ngày, giữ gìn phẩm chất của người đã từng tham gia cách mạng, động viên bản thân và gia đình cùng vượt qua khó khăn. Tôi luôn nghĩ rằng những hy sinh của thế hệ chúng tôi chỉ thực sự có ý nghĩa khi chúng ta biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm và giáo dục con cháu biết yêu quê hương, đất nước.
Bây giờ, khi tuổi đã cao, nhìn lại cuộc đời mình, tôi không coi những năm tháng chiến đấu là điều để kể công. Tôi chỉ muốn kể lại để con cháu và thế hệ sau hiểu rằng cuộc sống hòa bình hôm nay đã được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và sự hy sinh của nhiều thế hệ.
Tôi tự hào vì mình đã được sinh ra trong một gia đình có truyền thống cách mạng, đã có những năm tháng tuổi trẻ được cống hiến cho Tổ quốc. Tôi cũng không quên những đồng đội đã cùng tôi đi qua những ngày tháng gian khổ, trong đó có những người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Chiến tranh đã để lại trên cơ thể tôi những thương tổn không dễ dàng xóa bỏ. Nhưng tôi luôn cố gắng giữ cho mình một tinh thần lạc quan và ý chí vượt khó. Đó cũng là điều tôi muốn gửi lại cho con cháu: con người có thể chịu nhiều mất mát, nhưng không được đánh mất ý chí; hoàn cảnh có thể khó khăn, nhưng phải biết đứng lên và sống tiếp một cuộc đời có ý nghĩa.
Nếu có điều gì tôi mong muốn nhất ở những năm tháng còn lại, đó là được sống bình yên bên gia đình, được nhìn con cháu trưởng thành, sống tốt và biết trân trọng những gì mình đang có. Tôi mong thế hệ trẻ hôm nay hiểu hơn về giá trị của hòa bình, biết ơn những người đã hy sinh cho đất nước và luôn cố gắng xây dựng quê hương ngày càng tốt đẹp hơn.
Nhìn lại cuộc đời, tôi có thể nói rằng mình đã đi qua một chặng đường nhiều gian khổ. Từ một người trẻ bước vào con đường cách mạng theo truyền thống gia đình, đến những năm tháng chiến đấu chống Mỹ, rồi trở về cuộc sống đời thường mang theo những di chứng của chiến tranh, tất cả đã trở thành một phần không thể tách rời trong cuộc đời tôi.
Tôi không mong được nhớ đến vì những điều lớn lao. Tôi chỉ mong câu chuyện của mình, một câu chuyện của một người lính đã đi qua chiến tranh và tiếp tục vượt qua những khó khăn trong thời bình, có thể góp một tiếng nói nhỏ bé để thế hệ sau hiểu rằng: hòa bình hôm nay rất đáng quý, và nghị lực sống chính là cách để những người từng đi qua chiến tranh tiếp tục gìn giữ giá trị của cuộc đời.



