Bài viết

Hồi ký da diết: Là đoàn viên Phú Quốc trong buổi Lễ Kỷ niệm 50 năm “Chiến thắng trở về” 1973 – 2023

An Giang01/12/2025Chi đoàn Trường Mầm non An Thới (Đoàn đặc khu Phú Quốc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Hồi ký da diết: Là đoàn viên Phú Quốc trong buổi Lễ Kỷ niệm 50 năm “Chiến thắng trở về” 1973 – 2023

Hồi ký da diết: Là đoàn viên Phú Quốc trong buổi Lễ Kỷ niệm 50 năm “Chiến thắng trở về” 1973 – 2023

Sáng hôm đó, bầu trời Phú Quốc trong veo, gió biển thổi nhè nhẹ, nhưng trong lòng tôi lại rộn ràng những cảm xúc không thể tả. Tôi – một đoàn viên trẻ – bước chân vào khuôn viên nhà tù với một cảm giác vừa háo hức, vừa nặng trĩu. Đây không chỉ là một công việc tình nguyện, mà là cơ hội để được chứng kiến, để được học hỏi trực tiếp từ những con người đã trải qua địa ngục trần gian, những cựu tù binh đang đứng trước mặt tôi, hiên ngang, kiên cường và đầy niềm tự hào.

Khi các cụ bắt đầu xuất hiện, không gian như lắng lại. Có cụ đi xe lăn, được các bạn trẻ dìu từng bước một, có cụ run run chống gậy, tay nắm chặt người bên cạnh, có cụ rưng rưng khó nhọc bước đi nhưng ánh mắt lại sáng ngời một quyết tâm bất khuất. Tôi nhìn các cụ, tim mình thắt lại. Từng nếp nhăn, từng vết sẹo, từng đôi mắt run rẩy mà kiên cường… tất cả kể một câu chuyện sống động về những năm tháng đau thương, về sự hy sinh không lời, về những mất mát mà chúng ta – thế hệ trẻ – không bao giờ được phép quên.

Áo các cụ rực rỡ huân, huy chương. Tôi đứng lặng, mắt nhìn từng chiếc huy chương lấp lánh trong ánh nắng, và tưởng tượng về những năm tháng tù đày, những trận đòn, những đồng đội đã ngã xuống. Một làn sóng xúc động trào dâng trong tôi, khiến tôi phải khép mắt, hít thật sâu để kìm nước mắt. Tôi tự hỏi: làm sao con người có thể kiên cường đến thế? Và đồng thời, tôi thấy lòng mình rộn ràng niềm tự hào: tự hào vì là một đoàn viên Phú Quốc, tự hào vì được có mặt trong khoảnh khắc thiêng liêng này.

Chúng tôi chào đón các cụ bằng những cái vẫy tay, những nụ cười và lời chào trân trọng. Một số cụ mỉm cười, giơ tay đáp lại, ánh mắt ánh lên niềm cảm kích sâu sắc. Tôi vẫy tay, và trong giây phút ấy, trái tim tôi rung lên một nhịp điệu mạnh mẽ: niềm trân trọng, tự hào và biết ơn tràn ngập. Tôi thấy mình không chỉ là một đoàn viên trẻ, mà là một phần của cầu nối giữa quá khứ đau thương và hiện tại tự do.

Buổi lễ bắt đầu, những cảnh tượng được tái hiện: sự tàn ác, khắc nghiệt của kẻ thù, những trận đòn, sự mất mát của đồng đội, nỗi đau chất chứa trong những năm tháng giam cầm. Tôi chứng kiến nhiều cụ run run, những giọt nước mắt lăn dài trên gò má gầy guộc, một số nắm chặt tay nhau để chống lại cảm giác bàng hoàng. Tôi đứng đó, lặng im, cảm nhận từng nhịp thở, từng giọt nước mắt, từng nỗi đau của các cụ. Tim tôi nghẹn lại. Tôi thương các cụ, thương những người đã khuất, và thương chính những gì mà thế hệ trước đã chịu đựng để chúng tôi có hôm nay.

Tôi dìu một cụ bà qua sân, tay cụ run run nắm lấy tay tôi, ánh mắt rưng rưng: “Cảm ơn các cháu, các cháu thật tốt.” Lúc đó, lòng tôi chùng xuống, nghẹn ngào trong niềm xúc động khôn tả. Tôi cảm nhận được sức nặng của lịch sử, sự thiêng liêng của từng cử chỉ, từng lời nói, và trách nhiệm của thế hệ trẻ – không chỉ là hỗ trợ về vật chất, mà còn là truyền tải tình yêu, lòng biết ơn và sự tôn trọng đến những con người phi thường này.

Khi được trở lại tham quan nhà tù, nhìn lại những cảnh tượng tra tấn được phục dựng, nhiều cụ khóc nức nở. Một cụ ông đặt tay lên huy chương, run run, như muốn nhắc nhở thế giới rằng những mất mát đó không thể bị lãng quên. Tôi nhìn cụ, trái tim như vỡ òa. Nước mắt tôi tự nhiên rơi, không chỉ vì xót thương mà còn vì sự ngưỡng mộ, vì cảm nhận sâu sắc rằng tự do hôm nay chúng tôi đang có là nhờ những hy sinh phi thường ấy.

Khi những chiếc xe bắt đầu lăn bánh rời khỏi khuôn viên nhà tù, tôi đưa tay lên vẫy thật cao, vẫy thật lâu để các cụ có thể nhìn thấy. Trên xe, các cụ cũng cố gắng giơ tay đáp lại – có cụ chỉ nhấc nhẹ được bàn tay, có cụ khẽ nghiêng đầu, có cụ mỉm cười hiền hậu trong ánh nắng.

Gió thổi qua, mang theo tiếng vẫy chào rì rào như cả đất trời Phú Quốc đang tiễn bước các cụ. Trên gương mặt những người trẻ như chúng tôi là sự trân trọng, còn trong đôi mắt các cụ, các bác là sự ấm áp, như thể họ nhìn thấy quê hương thứ hai đang dang tay ôm lấy họ.

Xe chạy xa dần, mái tóc bạc của các cụ mờ dần sau lớp kính, nhưng bàn tay tôi vẫn vẫy mãi, không nỡ hạ xuống. Tôi cảm nhận rất rõ: người Phú Quốc không chỉ chào tiễn những nhân chứng lịch sử, mà đang gửi theo cả tấm lòng biết ơn sâu nặng. Đó là tình cảm chân thành, mộc mạc, mà ấm áp như nắng biển – thứ tình cảm đã trở thành nét đẹp rất riêng của con người đảo Ngọc.

Và trong khoảnh khắc cuối cùng ấy, khi chiếc xe xa dần, tôi thầm thì trong lòng:
Phú Quốc luôn nhớ các cụ, luôn trân trọng quá khứ và gìn giữ những điều thiêng liêng mà thế hệ đi trước đã để lại.

Buổi lễ 50 năm “Chiến thắng trở về” không chỉ là ngày kỷ niệm. Nó là bài học về lòng dũng cảm, sự hy sinh và tình yêu quê hương đất nước. Tôi biết ký ức này sẽ sống mãi trong trái tim mình, nhắc nhở tôi sống trọn vẹn, trân trọng quá khứ, biết ơn hiện tại và cống hiến cho tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn