Cựu chiến binh

HỒI KÝ ĐỜI LÍNH Của cựu chiến binh Trần Xuân Đồng (Sinh năm 1949 – Nhập ngũ 1970 – C8/D8/E66/F10 – Quân đoàn 3)

Lào Cai12/12/2025Đoàn xã bảo Yên (Đoàn xã bảo Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
HỒI KÝ ĐỜI LÍNH Của cựu chiến binh Trần Xuân Đồng
(Sinh năm 1949 – Nhập ngũ 1970 – C8/D8/E66/F10 – Quân đoàn 3)

Tôi – Trần Xuân Đồng, sinh năm 1949. Cuộc đời tôi có một chặng đường mà dù tóc đã bạc trắng, tôi vẫn nhớ từng chi tiết như mới hôm qua: những năm tháng chiến đấu cùng đại đội 8, tiểu đoàn 8, trung đoàn 66, sư đoàn 10 – Quân đoàn 3.

Chúng tôi gọi đó là thời hoa lửa – nơi tuổi trẻ sáng lên giữa khói đạn.

Ngày khoác ba lô rời quê – tuổi hai mươi gửi vào chiến trường

Năm 1970, tôi nhập ngũ. Ngày ấy, dân làng tiễn chúng tôi bằng trống chiêng, bằng nắm cơm nếp, bằng nước mắt của mẹ và cái bắt tay của cha.

Cha tôi dặn:

“Vào lính, con phải nhớ: đồng đội là người thân.”

Lời dặn ấy đi theo tôi suốt quãng đời quân ngũ.

Những ngày đầu tại C8 – nơi tôi có những người anh em thứ hai

Khi về đơn vị C8/D8/E66/F10, tôi gặp những đồng chí sau này trở thành ruột thịt của mình:
anh Lợi quê Nam Định, anh Hiếu người Nghệ An, cậu Tỵ nhỏ tuổi nhất nhưng gan góc nhất.

Thời gian đầu huấn luyện cực khổ vô cùng: hành quân bộ hàng chục cây số, băng rừng, tải đạn, đào công sự. Đồ ăn thiếu thốn, muỗi vắt bám đầy người.

Tối đến, chúng tôi nằm san sát nhau trong lán, chia nhau từng điếu thuốc rê, từng ngụm nước ấm.

Có lúc đói đến hoa mắt, anh Lợi vẫn cố nhường cho tôi nửa củ khoai luộc:

“Lính C8 là phải sống chết có nhau.”

Từ đó tôi hiểu:
đồng đội không chỉ cùng chiến đấu mà còn cùng chia nhau từng miếng ăn, từng giọt nước, từng hơi thở.

Chiến trường Tây Nguyên – nơi tình đồng đội được tôi luyện

Trung đoàn 66 của chúng tôi hoạt động nhiều ở Tây Nguyên. Mưa rừng, sốt rét, vắt, và pháo địch – tất cả như thử thách tinh thần của người lính trẻ.

Tôi nhớ nhất một đêm phục kích trên đường 14. Cả đơn vị nằm im trong mưa lạnh, quần áo ướt sũng. Tôi run lên vì sốt rét rừng.
Anh Hiếu lặng lẽ kéo tôi sát vào anh, nhường cho tôi nửa tấm poncho:

“Nằm sát tao cho ấm. Mai còn đánh chứ.”

Giữa rừng thẳm, lời nói ấy ấm hơn cả lửa.

Khoảnh khắc sinh tử – và cái ôm cuối cùng của đồng đội

Có một trận đánh ác liệt đến mức sau này nhớ lại tôi vẫn thấy nghẹn.

Ngày hôm đó, đơn vị C8 được lệnh giữ chốt trên điểm cao. Pháo địch bắn như xé nát cả cánh rừng.

Khi đang chuyển băng đạn, tôi bị đất đá vùi nửa người.
Anh Tỵ – người nhỏ bé nhưng nhanh như sóc – lao tới kéo tôi ra khỏi hố bom.

Anh hét lên:

“Đồng! Chạy! Pháo dồn rồi!”

Nhờ anh Tỵ mà tôi thoát chết.
Nhưng cú pháo tiếp theo… đã cướp anh khỏi chúng tôi.

Tôi ôm lấy thân thể đầy máu đất của anh, nghe hơi thở anh đứt quãng… rồi lặng dần.
Đó là lần đầu tiên trong đời tôi khóc như một đứa trẻ.

Tôi hiểu rằng:
Trong chiến tranh, sự sống của mình đôi khi là cái chết của đồng đội.

Hành quân xuyên rừng – và những tiếng cười giữa bom đạn

Không phải lúc nào chiến trường cũng chỉ có mất mát.
Cũng có những ngày chúng tôi cười vang cả núi rừng Tây Nguyên.

Có lần hành quân, gặp cây măng to, cả đại đội như trẻ con, tranh nhau chặt. Anh Hiếu trượt chân ngã xuống suối, ướt hết ba lô.
Anh đứng dậy, vỗ nước khỏi người rồi nói một câu khiến cả đơn vị cười lăn:

“Địch không bắn chết được tao, nhưng cái suối này thì nó thù tao lắm.”

Những tiếng cười ấy giúp chúng tôi quên đi mệt nhọc, quên đi cái chết lẩn khuất sau mỗi bụi cây.

Ngày trở về – mang theo cả một trời ký ức

Khi đất nước hòa bình, tôi trở về quê với ba lô đã sờn, đôi dép cao su mòn gót và những ký ức không bao giờ phai:

– những đêm nằm nghe pháo rít qua đầu,
– những bữa cơm chia làm đôi,
– những người đồng đội đã nằm lại vĩnh viễn,
– và tuổi trẻ của mình đã gửi hết cho C8 – D8 – E66 – F10.

Đến nay, mỗi khi nhắc đến đơn vị cũ, lòng tôi luôn trào lên một niềm tự hào khó tả.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn