Cựu chiến binh

Hồi ký người lính - Vàng Xuân Chư

Lào Cai04/12/2025Lù Văn Trẻo (Đoàn xã Cao Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

HỒI KÝ NGƯỜI LÍNH – VÀNG XUÂN CHƯ

Tôi là Vàng Xuân Chư, sinh năm 1950. Tháng 2 năm 1972, khi đất nước đang trong những năm tháng gian khổ nhưng đầy quyết tâm của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tôi lên đường nhập ngũ ngày 25 tháng 2 năm 1972, chính thức bước vào cuộc đời quân ngũ đầy thử thách nhưng cũng vô cùng tự hào.

Sau khi nhập ngũ, tôi được biên chế huấn luyện tại Hà Bắc, trải qua những tháng ngày rèn luyện gian khổ của người lính trẻ. Sau đó, tôi tiếp tục được cử đi tập huấn tại trường Đặc công đóng ở Hà Tây – nơi đã trang bị cho tôi những kỹ năng chiến đấu, ý chí kiên cường và tinh thần kỷ luật thép.

Tháng 5 năm 1972, tôi hành quân vào chiến trường, được bổ sung lực lượng về khu vực Kon Tum. Nhiệm vụ chủ yếu của đơn vị chúng tôi là truy quét phỉ, bảo vệ an ninh cho vùng căn cứ và tuyến hành lang chiến lược.

Từ Cam Lộ, đơn vị tiếp tục hành quân vào khu vực Đường 9 – Nam Lào, qua Lao Bảo, Khe Sanh, rồi men theo tuyến A Sầu – A Lưới tiến vào Đồn Tạc, giáp ranh biên giới Việt Nam – Campuchia. Đây là những cung đường ác liệt, hiểm trở, nơi người lính luôn đối diện với bom đạn, bệnh tật và thiếu thốn.

Sau Hiệp định Paris 1973, đơn vị được lệnh rút quân về tác chiến tại Ải Tứ. Từ đây, chúng tôi men theo dòng sông Hương tiến vào thành phố Huế, tham gia một trận đánh lớn trong nội đô.

Sau trận Huế, đơn vị lại hành quân vào tuyến đường mòn 14, rồi rẽ lên Đèo Hải Vân – nơi chúng tôi đánh chiếm một lô cốt trên đỉnh đèo, đảm bảo bàn đạp tiến quân vào Nam.

Từ Hải Vân, đơn vị tiến thẳng xuống Đà Nẵng, tham gia truy quét và đánh vào Trung đoàn Tăng thiết giáp của Ngụy. Sau đó, chúng tôi tiếp tục đánh vào Quảng Nam, Tam Kỳ, bắt được một đoàn xe tăng của Mỹ – Ngụy tại đây.

Đơn vị lại hành quân vào Nha Trang, nghỉ một đêm tại Cam Ranh, rồi tiếp tục tiến vào Phan Rí Cửa, Phan Rí, Phan Rang, và hướng về Biên Hòa.

Vào một buổi sáng, tôi không nhớ chính xác ngày tháng, đơn vị chúng tôi tiếp tục hành quân về phía Sài Gòn, trực tiếp tham chiến tại sân bay Tân Sơn Nhất trong những giờ phút quyết định của cuộc Tổng tiến công.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ ở Sài Gòn, đơn vị nhận lệnh tiếp tục tiến quân xuống Cần Thơ, băng qua khu vực giáp sông Cửu Long. Tại đây, chúng tôi đóng quân khoảng 6 tháng, thực hiện nhiệm vụ giữ vững an ninh, ổn định trật tự sau giải phóng.

Sau nhiều năm chiến đấu liên tục, sức khỏe của tôi suy giảm. Tôi được điều dưỡng và sau đó được lệnh rút về Đà Lạt. Đến năm 1977, do sức khỏe không còn đảm bảo, tôi được cho phục viên, trở về địa phương ngày 25 tháng 7 năm 1977, kết thúc chặng đường quân ngũ đầy gian khổ nhưng tự hào.

Chặng đường từ người lính trẻ 22 tuổi đến ngày phục viên là những năm tháng mà tôi không bao giờ quên. Đó là hành trình của lòng yêu nước, của sự hy sinh, của tình đồng chí, đồng đội, và của niềm tin mãnh liệt vào ngày độc lập.

Tôi ghi lại những dòng hồi ký này như một sự tri ân đối với đồng đội đã ngã xuống, và như một kỷ vật gửi lại con cháu, để nhớ rằng hòa bình hôm nay được đổi bằng máu, mồ hôi và nước mắt của biết bao thế hệ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn