HỒI KÝ NGƯỜI THANH NIÊN XUNG PHONG
ôi là Diệp Anh Tuấn, sinh năm 1955 tại thị trấn Long Hồ, tỉnh Vĩnh Long. Đến nay, khi mái tóc đã bạc màu theo năm tháng, mỗi lần nhớ về quãng đời tuổi trẻ của mình, trong tôi vẫn hiện lên rõ mồn một những ngày tháng tham gia lực lượng Thanh niên Xung phong trên chiến trường biên giới Tây Nam.
Đó là những năm tháng gian khổ nhất, nhưng cũng là những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời tôi.
Năm 1978, đất nước vừa trải qua chiến tranh chưa được bao lâu thì biên giới Tây Nam lại nổi lên những diễn biến phức tạp. Khi địa phương phát động thanh niên tham gia lực lượng Thanh niên Xung phong phục vụ chiến đấu, tôi đã tình nguyện lên đường.
Ngày chia tay gia đình, tôi không mang theo nhiều hành lý. Ngoài vài bộ quần áo và những vật dụng cần thiết, thứ quý giá nhất tôi mang theo chính là niềm tin của tuổi trẻ. Khi ấy, tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng Tổ quốc cần thì mình phải có mặt.
Tôi được phân công làm Thư ký quân số thuộc Trung đoàn 1 Thanh niên Xung phong huyện Long Hồ. Công việc chính là theo dõi quân số, tổng hợp báo cáo cho đơn vị. Tuy nhiên, trong điều kiện chiến tranh, không ai chỉ làm công việc của riêng mình.
Ban ngày tôi ghi chép số liệu, ban đêm cùng anh em vận chuyển lương thực, tải đạn, đào công sự. Có những hôm hành quân liên tục nhiều giờ liền. Mồ hôi thấm ướt áo, đôi chân mỏi rã rời nhưng không ai than vãn.
Chúng tôi sống cùng nhau như những người anh em ruột thịt.
Tôi vẫn nhớ những đêm nằm giữa chiến hào, nhìn lên bầu trời đầy sao và nghĩ về quê nhà. Nhớ cha mẹ, nhớ những con đường quen thuộc của thị trấn Long Hồ. Nhưng nỗi nhớ ấy nhanh chóng được thay thế bằng nhiệm vụ trước mắt.
Chiến trường dạy cho chúng tôi cách trưởng thành.
Dạy chúng tôi biết quý trọng sự sống.
Dạy chúng tôi hiểu giá trị của tình đồng đội.
Và dạy chúng tôi biết đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên những mong muốn cá nhân.
Kỷ niệm mà tôi không bao giờ quên là ngày 6 tháng 1 năm 1979.
Khoảng 3 giờ chiều hôm đó, tiếng súng đồng loạt vang lên trên toàn mặt trận. Tiếng pháo dội liên hồi làm rung chuyển cả đất trời. Không khí chiến trường trở nên vô cùng khẩn trương.
Tất cả chúng tôi đều hiểu một chiến dịch lớn đã bắt đầu.
Suốt đêm hôm ấy, đơn vị làm việc không ngừng nghỉ. Người vận chuyển đạn dược, người tiếp tế lương thực, người đào công sự. Mỗi người một nhiệm vụ nhưng cùng chung một quyết tâm.
Đến sáng hôm sau, tin chiến thắng được truyền về.
Phnom Penh được giải phóng.
Cả đơn vị như vỡ òa trong niềm vui.
Tôi vẫn nhớ những cái bắt tay thật chặt, những nụ cười rạng rỡ hiện lên trên gương mặt còn lấm lem bụi đất của đồng đội. Đó là khoảnh khắc tôi cảm nhận rõ nhất niềm tự hào của người thanh niên được góp một phần nhỏ bé vào nhiệm vụ lớn lao của đất nước.
Nhưng chiến tranh không chỉ có niềm vui chiến thắng.
Điều khiến tôi day dứt nhất đến tận hôm nay là sự hy sinh của đồng chí Mạc Tuấn Sơn, Đại đội phó của đơn vị.
Hôm nhận được tin anh Sơn bị thương nặng, tôi như chết lặng. Anh là người đồng đội gần gũi, luôn quan tâm và giúp đỡ anh em trong đơn vị. Chúng tôi đã cùng nhau trải qua biết bao gian khổ.
Dù được đưa đi cấp cứu nhưng anh đã không qua khỏi.
Ngày nghe tin anh hy sinh, cả đơn vị chìm trong nỗi đau và sự tiếc thương vô hạn.
Nhiều năm đã trôi qua, nhưng hình ảnh của anh Sơn và những đồng đội đã ngã xuống vẫn luôn hiện diện trong tâm trí tôi. Họ đã dành trọn tuổi xuân của mình cho Tổ quốc và mãi mãi nằm lại nơi chiến trường khi đất nước còn cần đến.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, tôi trở về quê hương, bắt đầu cuộc sống mới. Chiến tranh đã lùi xa nhưng những bài học từ những năm tháng ấy vẫn luôn theo tôi suốt cuộc đời.
Hôm nay, khi được sống trong hòa bình, nhìn thấy quê hương ngày càng phát triển, tôi càng thấm thía giá trị của sự hy sinh mà biết bao thế hệ đã đánh đổi.
Tôi luôn tự nhủ mình phải sống sao cho xứng đáng với những người đồng đội đã nằm lại phía sau.
Tuổi trẻ của chúng tôi đã đi qua trong khói lửa chiến tranh.
Có gian khổ.
Có mất mát.
Có những giọt nước mắt.
Nhưng chưa bao giờ tôi hối tiếc.
Bởi tôi đã được sống những năm tháng ý nghĩa nhất của cuộc đời mình – những năm tháng được cống hiến cho Tổ quốc, được sát cánh cùng đồng đội và được góp một phần nhỏ bé vào sự bình yên của đất nước hôm nay.



