HỒI KÝ TÌNH YÊU CHIA XA ( Hồi ức của cựu chiến binh Nguyễn Trọng Tấn)
( Hồi ức của cựu chiến binh Nguyễn Trọng Tấn)
Trong đời lính, người ta nhớ đồng đội, nhớ trận đánh, nhớ những ngày mưa bom bão đạn… nhưng có một thứ mà suốt bao nhiêu năm rồi tôi vẫn chưa bao giờ quên: mối tình tuổi trẻ phải chia xa trong khói lửa chiến tranh.
Ngày tôi gặp người con gái năm ấy
Trước ngày nhập ngũ, tôi có quen một cô gái cùng xã, tên Lan.
Lan dịu dàng, nết na, mỗi lần cười là đôi mắt lại cong cong như trăng non. Chúng tôi chưa bao giờ chính thức nói lời yêu nhau, nhưng ai cũng hiểu trong lòng mình có đối phương.
Ngày tôi chuẩn bị lên đường, Lan đứng tựa gốc xoan già ở đầu làng, tay cầm chiếc khăn tay tự may. Cô khẽ nói:
“Anh đi rồi… nhớ viết thư về cho em.”
Tôi nghe mà tim mình nhói một nhịp.
Hóa ra, chỉ khi khoảnh khắc chia xa đến gần, tôi mới nhận ra mình thương cô gái ấy nhiều đến thế.
Lá thư đầu tiên giữa hai đầu nỗi nhớ
Những đêm hành quân, nằm trong võng giữa rừng Trường Sơn, tiếng côn trùng rỉ rả bên tai, tôi lại mở chiếc khăn tay Lan đưa, đặt trong túi ngực áo.
Nó như một tấm bùa giữ lại hơi ấm quê nhà.
Thư của Lan gửi ra chiến trường lúc nào cũng thơm mùi giấy mới, nét chữ mềm mại:
“Em mong ngày anh về, làng mình xanh ngắt lúa, là em biết anh vẫn bình an.”
Những dòng ấy nhẹ nhàng như gió, nhưng lại có sức mạnh giúp tôi đi qua những ngày chiến đấu căng thẳng nhất.
Kỷ niệm buồn – lá thư có vết máu
Có lần đơn vị bị pháo kích trong khi nhận thư.
Tôi chạy vào hầm trú ẩn, thư trên tay vẫn chưa kịp mở. Khi an toàn trở lại, tôi mở phong bì thì thấy một vệt máu nhỏ trên góc giấy – máu của chính tôi lúc bị mảnh đất bắn vào vai.
Tôi nhìn lá thư, bàn tay run run. Lan viết:
“Em chờ.”
Chỉ hai chữ.
Ngắn ngủi mà đau nhói, vì giữa chiến tranh, chữ “chờ” ấy có khi kéo dài nhiều năm, có khi chẳng bao giờ trở thành gặp gỡ.
Một lời hứa không trọn
Năm 1974, chúng tôi bước vào những trận đánh ác liệt nhất.
Tôi bị thương và phải nằm lại quân y viện hơn ba tháng. Trong thời gian đó, thư của Lan gửi dồn đến cả chục bức.
Trong một bức thư, cô viết:
“Nếu anh còn sống trở về, em nhất định sẽ đợi.”
Nhưng chiến tranh quá dài, chờ đợi quá mỏi mòn.
Có những thứ không phải người ta hết thương mà là hoàn cảnh bắt người ta phải rẽ sang đường khác.
Một buổi chiều sau hòa bình, tôi trở về làng. Lan không còn ở đó để chờ tôi nữa.
Cô đã đi lấy chồng vì gia đình thúc ép, vì người ta nói không thể chờ một người không chắc còn sống.
Tôi hiểu, và tôi không giận.
Bởi chính tôi mới là người mang cô vào cuộc đời đầy bất định của một người lính.
Gặp lại sau nhiều năm – chỉ còn là ký ức nhẹ nhàng
Nhiều năm sau, trong một lần họp trường cũ, tôi gặp lại Lan.
Cô đứng đó – vẫn là ánh mắt hiền lành của ngày xưa, chỉ khác là đã có cả một mái ấm phía sau.
Lan nói:
“Ngày ấy em chờ anh ba năm… rồi người lớn không cho nữa.”
Tôi chỉ mỉm cười:
“Anh biết. Em hạnh phúc là anh yên lòng.”
Cả hai đều hiểu rằng tuổi trẻ đã đi qua như cơn gió,
và mối tình ấy – đẹp, dang dở, nhưng không hề hối tiếc.
LỜI KẾT CỦA TÔI
Đời lính dạy tôi nhiều điều:
dũng cảm, kiên cường, hy sinh…
Nhưng cũng dạy tôi biết trân trọng những gì bình dị nhất – một ánh mắt, một chiếc khăn tay, một lời hẹn dịu dàng.
Tình yêu ấy phải chia xa.
Nhưng nó không mất. Nó hóa thành một góc ấm áp trong trái tim tôi – người lính bước qua chiến tranh, mang theo cả những kỷ niệm không thể nào quên.



