Cựu chiến binh

HỒI KÝ TRẬN ĐÁNH ĐỒI KHÔNG TÊN (Trần Xuân Đồng – C8, D8, E66, F10, QĐ3)

Lào Cai12/12/2025Đoàn xã bảo Yên (Đoàn xã bảo Yên)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
HỒI KÝ TRẬN ĐÁNH ĐỒI KHÔNG TÊN

(Trần Xuân Đồng – C8, D8, E66, F10, QĐ3)

Tôi nhập ngũ năm 1970, về đơn vị C8 – D8 – E66 – F10. Đời lính của tôi có nhiều trận đánh, nhưng có một trận mà tôi nhớ nhất, suốt đời không quên: trận đánh lên ngọn đồi không tên ở phía tây đường 19, nơi chúng tôi phải mở đường cho lực lượng chủ lực tiến công.

1. Đêm trước giờ nổ súng

Đó là vào cuối năm 1972, rừng già Gia Lai rét cắt da thịt. Cả đại đội bí mật ém quân cách mục tiêu hơn 500 mét. Đồi không tên là điểm cao quan trọng, địch cài dày đặc chốt, hầm hào, lô cốt.

Tổ của tôi gồm ba người:

Tôi – Đồng, tiểu liên AK.

Thức – tiểu đội phó, mang B40.

Hào – liên lạc, trẻ nhất nhưng nhanh nhẹn.

Trong bóng tối, Thức vỗ vai tôi:
“Mai lên đồi, mày nhớ chú ý phía sườn trái. Địch hay đặt mìn claymore.”

Tôi cười gượng:
“Yên tâm, tao không chết dễ thế đâu.”

Nhưng trong lòng vẫn run. Đêm ấy, không ai ngủ nổi.

2. Giây phút xuất kích

5 giờ sáng, pháo ta bắn cấp tập vào đồi. Mặt đất rung lên, cây rừng gãy đổ. Lợi dụng khói bụi, C8 chúng tôi xung phong theo ba mũi.

Tôi vừa chạy vừa áp ngực xuống đất, cảm giác rất rõ tiếng đạn AR15 xé qua đầu.

Thức bỗng quát khẽ:
“Đồng, bên phải! Lô cốt kìa!”

Tôi trườn lên, bắn liền hai loạt AK. Thức nâng B40 nhắm thẳng:

“PỘP!”
Quả đạn phá tung lô cốt, đất đá bắn tung vào mặt.

3. Khoảnh khắc đối diện cái chết

Chúng tôi vừa vượt được nửa sườn đồi thì địch bất ngờ phản kích. Tiếng M79 nổ chát chúa. Hào chạy sau tôi bị sức ép chấn vào ngực, ngã dúi xuống.

Tôi quay lại kéo cậu ấy dậy, Hào thều thào:
“Em… không sao… cứ đi đi…”

Nhưng tôi quát lên:
“Không bỏ đồng đội lại!”

Đạn xối xả trên đầu. Tôi và Thức thay nhau bắn yểm trợ. Tôi lôi Hào vào một hố bom, tim đập như muốn nổ tung.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rõ: sống chết đôi khi chỉ cách nhau một hòn đất văng lên từ vệt đạn.

4. Xung phong lần cuối

Khi tiểu đoàn ra lệnh đánh áp sát, C8 chúng tôi dồn toàn lực dốc lên đỉnh đồi.
Tiếng hô xung phong vang lên khắp sườn núi:

“Xung phong!!!”

Tôi lao lên theo hàng cây đổ, vừa chạy vừa nã hết băng đạn.
Thức chạy ngay bên cạnh, khẩu B40 trên vai.

Bỗng một ổ đại liên trên đỉnh đồi nã xuống như mưa.

Thức hét:
“Đồng! Yểm trợ tôi!”

Tôi nhào lên tảng đá, bắn liên tục để ghìm đầu địch.
Thức chờ đúng nhịp, kê B40:

“PỘP!”

Ổ đại liên im bặt.
Tiếng hô “tiểu đội 3 chiếm được điểm cao!” vang lên đầy phấn khích.

5. Lá cờ trên đỉnh đồi

Khi mặt trời vừa ló dạng, chúng tôi cắm lá cờ chiến thắng lên đỉnh đồi.
Lúc đó gió mạnh lắm, lá cờ phần phật tung bay, như tiếng reo mừng của bao đồng đội đã ngã xuống.

Hào được quân y băng bó, may mắn chỉ bị chấn thương nhẹ.
Thức ngồi cạnh tôi, cười mệt:

“Vậy là sống rồi, Đồng ạ.”

Tôi nhìn xuống sườn đồi – nơi nhiều đồng đội nằm lại – và bỗng thấy mắt mình cay xè.

6. Sau trận đánh

Chúng tôi được lệnh tiếp tục tiến quân, nên không có nhiều thời gian để nghĩ ngợi. Nhưng mãi sau này, khi hòa bình, khi tóc đã bạc, tôi vẫn không thể quên buổi sáng hôm ấy:

Những tiếng hô xung phong đầy quả cảm

Khói lửa mịt mù

Máu và mồ hôi hòa vào đất đỏ

Và tình đồng đội – sống chết có nhau

Trận đồi không tên ấy chính là ký ức sâu nhất, đẹp nhất nhưng cũng đau nhất trong đời lính của tôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
HỒI KÝ TRẬN ĐÁNH ĐỒI KHÔNG TÊN (Trần Xuân Đồng – C8, D8, E66, F10, QĐ3) | Câu chuyện thời hoa lửa