Bài viết

Hơi thở chiến tranh qua lời bà kể

Quảng Trị26/12/2025Trần Thị Phương Thảo - 10 Sinh (Đoàn phường Đồng Hới)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“ Lịch sử không chỉ là những trang sách khô khan hay các mốc thời gian lạnh lùng, mà còn là những câu chuyện sống động được dệt nên từ kí ức, trải nghiệm của những con người cụ thể. Trong vô vàn những nhân vật đã góp phần làm nên dòng chảy vĩ đại ấy, có những người không phải anh hùng được ca tụng trên sử sách, nhưng lại là những “ nhân chứng sống” mang trong mình hơi thở chân thực và cảm xúc của một thời đại. Hôm nay, tôi may mắn được lắng nghe câu chuyện từ bà tôi -một nhân chứng đã đi qua những tháng ngày khốc liệt của chiến tranh chống Mỹ. Bà kể về trân bom B-52 hủy diệt kinh hoàng mà Mỹ đã trút xuống quê hương Quảng Sơn, Quảng Bình năm 1972. Bà tôi tên Trần Thị Lài
Bà kể rằng: Quảng Sơn thuở ấy không chỉ là một vùng đất bình yên. Đó là tuyến đầu của hậu phương vững chắc: nhiều cơ quan quan trọng của tỉnh như Sở Giáo dục, Bưu điện, báo Quảng Bình đã phải sơ tán về đây làm việc. Đặc biệt, dòng sông Nan hiền hòa còn là nơi các chiến sĩ hải quân dũng cảm của ta lên kế hoạch ẩn nấp và chiến đấu bảo vệ vùng biển Quần Cỏ. Hơn thế nữa, Quảng Sơn còn là một trạm trung chuyển chiến lược quan trọng. Nơi đây có các binh trạm dừng chân của bộ đội hành quân, và đặc biệt là tuyến đường sắt cũ của thực dân Pháp đã được cải tạo, trở thành huyết mạch vận chuyển vũ khí, lương thực, đạn dược từ miền Bắc để chi viện cho tiền tuyến miền Nam bằng ô tô.
Chính vì vai trò chiến lược ấy, Quảng Sơn đã trở thành trọng điểm đánh phá của không quân Mỹ. Suốt những năm chiến tranh, mảnh đất này đã phải hứng chịu hàng trăm trận bom đạn, gây ra bao thương vong và mất mát to lớn cho người dân. Nỗi đau tập trung đỉnh điểm vào chiều ngày 14 tháng 1 năm 1972. Đó là một buổi chiều mùa đông giá lạnh, khoảng 17 giờ, khi người dân vừa kết thúc một ngày lao động và đang chuẩn bị quây quần bên mân cơm chiều sum họp. Bất ngờ từ trên cao, hàng loạt máy bay B-52 đã rải thảm bom hủy diệt, trút xuống ba xóm tập trung đông dân cư nhất. Sau trận bom định mệnh ấy, cả Quảng Sơn chìm trong tang tóc. Nỗi đau lan khắp nhà nhà đều có người thương vong, có gia đình xui xeo thay cả chín người đã vĩnh viễn nằm lại trên mân cơm chiều định mệnh ấy. Màn đêm buông xuống Quảng Sơn không phải bằng sự yên tĩnh, mà bằng tiếng gào thét xé lòng, tiếng khóc than, tiếng kêu gọi tìm kiếm người thân trong tuyệt vọng. Nhà cửa tan nát, cả làng như bị san phẳng, chìm trong cái lạnh cắt da của đêm đông. Sự tàn khóc vô nhân đạo của cuộc oanh tạc được phơi bày: có người chết ngay tại chỗ, có người thân thể không còn nguyên vẹn, thi thể người này lẫn vào người kia, buộc phải chôn chung trong một nấm mô chung thân. Sáng hôm sau, khi khói bụi tan đi phần nào, con số thống kê cuối cùng như một nhát dao cứa thẳng vào lòng người: 107 sinh mạng đã mãi mãi ra đi, từ người già đến trẻ thở, thậm chí có em bé chỉ mới vài tháng tuổi. Trong số đó có bà cố ngoại của tôi, và cả những chiến sĩ hải quân quả cảm. Đau đớn thay, trong danh sách thương vong ấy còn có cả nhà báo Nguyễn Thị Xuân- người đã hy sinh khi đang làm nhiệm vụ ghi lại sự thật. Điều xé lòng nhất là thời điểm đó chỉ cách khoảng hai tuần nữa là ngày 27 tháng 1, Hiệp định Paris được ký kết, chấm dứt chiến tranh lập lại hòa bình. Và thời điểm đó cũng chỉ một tháng nữa thôi nhân dân cả nước sẽ đón Tết Nhâm Tý đoàn viên. Nhưng đối với người dân Quảng Sơn lúc ấy, cái Tết đã hóa thành tang lễ trắng xóa khăn tang vì bom đạn Đế quốc Mỹ đã cướp đi tất cả ngay ngưỡng cửa hoà bình. Giữa sự hoang tàn đó, tinh thần đoàn kết của người dân Việt Nam lại bừng sáng. Dưới sự chỉ đạo khẩn trương của lãnh đạo tỉnh, huyện, các lực lượng lân cận nhanh chống được huy động. Bà con xung quanh không quản nguy hiểm, đổ về hỗ trợ. Người cho xoong nồi, người cho manh chiếu, mái tranh để lợp tạm nhà ở. Họ san sẻ những thứ nhỏ nhặt nhất để giúp nhau cùng đứng dậy. Dù sự mất mát vẫn còn đó, nhưng cuộc sống vẫn cần phải tiếp diễn. Nhiều tháng sau nhịp sống dần trở lại, để khác ghi tội ác tày tròi của đế quốc Mỹ và tưởng niệm những những đã ngã xuống, người dân đã dựng lên một tấm bia đá trang nghiêm, ghi lại tên của 10 nạn nhân. Đó không chỉ là đài tưởng niệm, mà là lời cam kết bất diệt về giá trị của hòa bình mà họ đã phải đánh đổi bằng máu và nước mắt.
Sau khi được nghe câu chuyện đau thương mà bà kể lại về trận bom B-52 hủy diệt Quảng Sơn năm 1972, đã cho tôi cảm nhận được nỗi đau chiến tranh khốc liệt và giá trị thiêng liêng của hòa bình. Ta có thể thấy được chiến tranh không chỉ là nhưngc con số trong sử sách, mà là những mất mát rất thật của con người: là những bữa cơm chưa kịp ăn đã hóa thành bữa cơm cuối, những gia đình tan nát, những em bé chưa kịp lớn lên đã vĩnh viễn ra đi. Nỗi đau ấy càng xót xa hơn khi chỉ còn rất ít ngày nữa là đất nước bước tới hòa bình. Qua lời kể của bà khung cảnh hiện lên sống động, khiến tôi cảm thấy xót thương, nghẹn ngào căm phẫn trước tội án của chiến tranh. Cũng qua câu chuyện đã ta thấy được tinh thần đoàn kết, lòng nhân ái và ý chí kiên cường của con người Việt Nam. Giữa đổ nát mất mát người dân vẫn đùm bọc lẫn nhau,chia sẻ từng manh chiếu, nồi cơm để cùng tồn tại và đứng dậy. Chính tình người ấy đã giúp họ vượt qua đau thương và tiếp tục sống, tiếp tục gìn giữ ký ức để thế hệ sau không bao giờ quên.
Từ câu chuyện này, rút ra ý nghĩa sâu sắc đối với thế hệ trẻ hôm nay. Trước hết, ta cần biết ơn và trân trọng hòa bình, bởi cuộc sống yên bình hiện tại đã được đánh đổi bằng máu, nước mắt và sinh mạng của biết bao thế hệ đi trước. Thế hệ trẻ không được vô cảm hay lãng quên lịch sử, mà cần ghi nhớ, trân trọng và tiếp nối những giá trị ấy.Bên cạnh đó, mỗi người trẻ cần sống có trách nhiệm hơn với bản thân, gia đình và đất nước: học tập, rèn luyện đạo đức, nuôi dưỡng lòng nhân ái và tinh thần đoàn kết. Chỉ khi hiểu được nỗi đau của quá khứ,ta mới biết trân quý hiện tại và có ý thức xây dựng một tương lai hòa bình, nhân văn hơn. Câu chuyện của bà không chỉ là ký ức đau thương, mà còn là bài học lịch sử sống động, nhắc nhở thế hệ trẻ rằng: hòa bình không tự nhiên mà có, và trách nhiệm của chúng ta là giữ gìn nó bằng tri thức, lòng biết ơn và hành động thiết thực.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn