Hơi Thở Giữ Lại Từ Đêm Rừng
Thông tin nhân chứng : - Họ và tên : Hà Đức Văn - Sinh năm :1936 - Quê : Đông Thọ phường Trà Lí , tỉnh Hưng Yên - Tóm tắt : đã tham gia khách chiến chống Mĩ , đóng góp nhiều công sức vào Hoạt động cánh mạng
Nội dung câu chuyện như sau:
( kể dưới lời Hà Đức Văn )
Những năm tháng chống Mĩ cứu nước, Trường Sơn là con đường của ý chí, nơi bao lớp thanh niên Việt Nam đã gửi tuổi trẻ vào rừng sâu để làm nên những chiến công thầm lặng. Con đường ấy luôn vọng lại tiếng gió, tiếng lá, tiếng bước chân hành quân miệt mài, và cả những câu chuyện mà chỉ người trong cuộc mới thấu được hết nỗi gian nan lẫn tình đồng chí thiêng liêng.
Trong số những câu chuyện ấy, có một kỷ niệm tôi mang theo suốt đời. Tôi – Văn – khi ấy chỉ là một chiến sĩ trẻ đôi mươi, cùng hai người bạn thân nhất: Thứ và Tài. Chúng tôi được biên chế chung một tổ ba người, lúc nào cũng sát cánh cùng nhau trong từng đoạn hành quân, từng nhiệm vụ, chia nhau từ miếng lương khô đến giọt nước cuối cùng
Mới sáng mà không khí đã nặng như phủ một lớp chăn ẩm. Từng tốp lính nối nhau dọc đường mòn, ai nấy đều vai đeo ba lô nặng trĩu đạn gạo, nhưng bước chân vẫn kiên trì. Tổ chúng tôi đi cuối đội hình, và ngay từ đầu buổi sáng, tôi đã nhận ra Tài khác lạ: mặt nó tái nhợt, bước chân loạng choạng.
Tôi chạm vào trán bạn,
– Sôt rồi, Tài! Nó sốt cao lắm!
Thứ cũng dừng lại, lo lắng nhìn. Cả hai chúng tôi đều hiểu ngay: Tài lên cơn sốt rét rừng
Nhưng vừa nói xong, Tài lảo đảo suýt ngã. Theo quy định, người ốm sẽ được miễn mang đồ cá nhân, toàn bộ sẽ do hai đồng đội gánh giúp. Nhưng tình trạng của Tài vượt xa mức “mệt thông thường”. NÓ thở dốc, môi run, người nóng bừng như than hồng nhưng chân tay lại lạnh ngắt.
Thứ nghiêm giọng:
– Không được. Tài không đi nổi nữa. Nếu cứ cố, cả tổ sẽ chậm nhịp, mà chậm là lạc đội. Phải cho nó nghỉ lại đã
Tôi nhìn quanh. Rừng rậm, nhưng không quá xa đường mòn. Cách đó ít mét có hai thân cây lớn, tán lá che
Kín. Chúng tôi quyết định dựng võng cho Tài nghỉ tại đây. Tôi và Thứ tháo treo võng chắc chắn rồi phủ tấm tăng lên để tránh sương. Chúng tôi đặt khẩu súng dưới võng cho Tài . Tài cố mở mắt, giọng yếu như hơi thở:
– Hai cậu… cứ đi đi… Đừng để tổ chờ…
– Bọn tôi đánh dấu quanh đây rồi – tôi nói, giọng nghèn nghẹn. – Đến điểm dừng, bọn tớ sẽ xin phép quay lại ngay. Cậu yên tâm nghỉ nhé.
Thứ kí hiệu xung quanh để tránh mất dấu
Mặt trời xuống rất chậm, nhưng đội trưởng quyết định chỉ dừng nghỉ khi toàn đội vượt qua được con dốc dài phía trước. Khi vừa tới nơi định dừng, tôi chạy đến báo cáo ngay. Nghe xong, đội trưởng không chần chừ:
– Được. Hai đồng chí lấy đèn pin, mang theo một người hỗ trợ rồi quay lại ngay. Nhớ quan sát kỹ, trời tối dễ đi lạc.
Tôi và Thứ bật đèn pin rồi lập tức chạy ngược lại con đường ban nãy. Dù vô cùng mệt, cả hai vẫn không giảm tốc. Nhưng đến khi tìm lại chỗ đánh dấu thì…
Không có võng
Không có Tài.
Không có cả những đồ đã đặt dưới võng.
Chỉ còn khoảng trống rơi vào im lặng.
Tôi chết lặng. Cổ họng nghẹn cứng.
– Không thể nào… – tôi lẩm bẩm.
Thứ soi đèn kỹ từng gốc cây. Rồi anh khựng lại:
– Đây này.
Dưới mắt đèn là những vệt đất bị xới mờ, như dấu của một người lê mình qua. Chúng dẫn vào sâu trong rừng.
– Tài đã tự kéo mình vào trong – Thứ nói, giọng trầm xuống. – Chắc để tránh thú đêm…
Tôi nghẹn lại. Đúng vậy. Trong rừng Trường Sơn, khi màn đêm buông xuống, thú dữ và biệt kích thường rình rập. Dựa ngay cạnh đường mòn là quá nguy hiểm. Dù yếu tới mức không đứng nổi, Tài vẫn cố kéo mình – từng chút một – vào nơi kín đáo hơn.
Chúng tôi lần theo dấu vết ấy. Mỗi bước đi là một lần tôi thấy tim mình thắt lại. Không khí lạnh dần. Ánh đèn pin hắt vào thân cây tạo nên những bóng đổ chập chờn. Và rồi chúng tôi thấy chiếc võng. Võng được treo cao hơn và sâu hơn
Chúng tôi lần theo dấu vết ấy. Mỗi bước đi là một lần tôi thấy tim mình thắt lại. Không khí lạnh dần. Ánh đèn pin hắt vào thân cây tạo nên những bóng đổ chập chờn. Và rồi chúng tôi thấy chiếc võng. Võng được treo cao hơn, sâu hơn trong rừng.
Và Tài nằm đó, bất động.
Tôi lao tới. Bàn tay tôi chạm vào cổ cậu. Tài vẫn thở – nhưng nhẹ đến mức tưởng như sương rừng chạm vào cũng đủ xua đi hơi thở ấy.
– Tìm được rồi… – tôi thì thầm, mắt cay xè.
Thứ nhẹ nhàng tháo võng, rồi hai chúng tôi đỡ Tài lên lưng. Suốt quãng đường quay lại, tôi và Thứ thay nhau cõng bạn. Những đoạn dốc, Thứ gánh cả hai ba lô để tôi giữ thăng bằng. Mỗi bước chân nghe như kéo cả rừng Trường Sơn phía sau, nhưng không ai bỏ cuộc.
Về đến tiểu đội, Tài được chăm sóc bằng những điều kiện rất ít ỏi: khăn ấm, nước, chút thuốc đơn sơ. Cậu vẫn mê man, nhưng màu da bớt tái hơn.
Hôm sau, đội lại tiếp tục hành quân. Tài chưa tỉnh, nên tôi và Thứ phải thay nhau cõng bạn. Đoạn đường dài hun hút, núi cao nối núi thấp. Nhưng chúng tôi không bỏ lại ai phía sau. Tôi cõng Tài nửa buổi, rồi Thứ lại thế chỗ. Đồ đạc chúng tôi san sẻ cho nhau, nặng mấy cũng cố.


