Bài viết

Hơi thở rừng và vai gánh binh

Rừng Tây Nguyên mùa mưa năm ấy kéo dài như vô tận. Mưa rừng không giống mưa đồng bằng hay phố thị; nó dày đặc, xối xả từ trưa đến chiều, và từng giọt nặng trĩu như kéo theo cả nỗi gian khổ của những con người nhỏ bé, lặng lẽ giữa đại ngàn. Trên những lối mòn ngoằn ngoèo, dưới tán lá dày ướt sũng, những người gùi thưng binh bước đi chậm rãi mà chắc chắn, vai cõng những bao tải nặng trĩu đạn dược, lương thực, thuốc men – tất cả những thứ cần thiết để tiếp sức cho bộ đội đang chiến đấu nơi tuyến đầ

Hưng Yên02/12/2025Nguyễn Thị Ngoan (Trường TH và THCS Tây Đô)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hơi thở rừng và vai gánh binh

Rừng Tây Nguyên mùa mưa năm ấy kéo dài như vô tận. Mưa rừng không giống mưa đồng bằng hay phố thị; nó dày đặc, xối xả từ trưa đến chiều, và từng giọt nặng trĩu như kéo theo cả nỗi gian khổ của những con người nhỏ bé, lặng lẽ giữa đại ngàn. Trên những lối mòn ngoằn ngoèo, dưới tán lá dày ướt sũng, những người gùi thưng binh bước đi chậm rãi mà chắc chắn, vai cõng những bao tải nặng trĩu đạn dược, lương thực, thuốc men – tất cả những thứ cần thiết để tiếp sức cho bộ đội đang chiến đấu nơi tuyến đầu.

Người ta thường nhắc đến những trận đánh vang dội, những chiến công lừng lẫy, nhưng mấy ai biết đến những con người thầm lặng ấy, những bàn tay chai sần, những đôi vai quen chịu đựng, mang trên mình trọng trách sống còn của cả trung đội.

Trong số họ, có một thanh niên tên Lâm, 19 tuổi, quê ở một bản nhỏ gần Buôn Ma Thuột. Lâm không phải người lính trực tiếp cầm súng, nhưng anh hiểu rõ rằng từng hạt gạo, từng viên đạn anh gùi lên núi, từng tấm áo mưa anh mang theo cho đồng đội, đều quyết định sự sống còn của một đơn vị. Mưa rừng hôm ấy không buông tha. Bùn rừng bết vào chân, giày vải ướt sũng, nước lạnh thấm vào da thịt. Nhưng Lâm vẫn bước đều, tay giữ chặt dây thưng, mắt dõi theo con đường mòn lẩn khuất dưới tán rừng.

Cùng Lâm còn có Chung, một người đàn ông ngoài 30, từng là nông dân, nhưng đã theo cách mạng từ những ngày đầu. Chung có dáng người thấp nhưng chắc, vai rộng, trán luôn nhăn nhó vì nắng gió, mưa rừng. Anh là người dẫn đường, là điểm tựa tinh thần cho những thanh niên như Lâm, luôn nhắc nhở: "Đi chậm mà chắc, mưa rừng có thể làm sạt lở bất cứ lúc nào."

Mỗi bước đi trong rừng là một thử thách. Bùn nhão dưới chân đôi khi nuốt chửng cả bàn chân, những bụi cây dày cản đường, dây rừng quấn lấy tay, vai, và mưa rừng làm cho mọi thứ trơn trượt như muốn nhấn chìm người đi. Thế nhưng không ai dừng lại. Những người gùi thưng binh biết rõ rằng nếu chậm một bước, đạn dược không kịp tới chiến trường, đồng đội có thể phải bỏ mạng, và mọi hy sinh của họ trên tuyến đường Trường Sơn sẽ trở nên vô nghĩa.

Bên cạnh mưa rừng, còn là tiếng sấm xa vọng lại từ các đỉnh núi, như nhắc nhở họ về sự nguy hiểm luôn rình rập. Những ngày này, máy bay Mỹ thường quần thảo trên bầu trời Tây Nguyên, thả bom, bắn pháo sáng, làm cho rừng rậm rung chuyển từng hồi. Lâm cảm nhận được sự sợ hãi của mình, nhưng anh biết sợ hãi không được phép chiếm lĩnh. Anh nghĩ đến người đồng đội đang đợi trên tuyến đầu, đến bà mẹ già ở bản xa đang mong tin con, và lòng anh tràn đầy một quyết tâm lặng lẽ: “Mình phải mang được thưng binh lên cho họ, dù trời mưa, dù núi rừng có lở đất.”

Chiều xuống, họ dừng chân bên một con suối nhỏ. Nước suối chảy xiết, bùn đất và đá nhẵn trơn. Lâm cởi đôi giày vải, rửa chân trong dòng nước lạnh, cảm giác lạnh thấu xương nhưng lại xoa dịu phần nào mệt mỏi. Chung nhìn Lâm, gật đầu như nói: "Cứ thế mà bước, mai sẽ đến trạm tiếp tế." Họ ăn vội vài củ mì khô, chia nhau ít muối, rồi lại khoác thưng binh lên vai, tiếp tục bước đi.

Đêm rừng Tây Nguyên đến nhanh, không báo trước. Trong màn tối dày đặc, họ dùng đèn pin cỡ nhỏ, ánh sáng mờ nhòe trong mưa. Tiếng động trong rừng khiến họ luôn cảnh giác: tiếng lá xào xạc, tiếng cành cây gãy, thỉnh thoảng vọng lại tiếng máy bay. Nhưng cũng có những khoảnh khắc yên bình hiếm hoi – ánh sáng lờ mờ của trăng qua tán lá, hương rừng ẩm ướt, tiếng suối róc rách. Trong những khoảnh khắc đó, Lâm thấy lòng mình bỗng nhẹ nhõm, như quên đi tất cả mệt nhọc, đau nhức.

Họ đi tiếp suốt đêm, đôi khi phải vượt qua những đoạn dốc dựng đứng, vai nặng trĩu. Mỗi bước đi đều là một bài toán cân não: giữ thăng bằng, giữ thưng binh không rơi, tránh sụt lở. Trong đêm, Lâm nhớ lại lời dặn của người cha trước khi anh lên đường: "Con à, làm gì cũng phải giữ mạng, nhưng nhớ, những gì con gùi hôm nay sẽ cứu sống đồng đội." Những lời ấy vang lên trong đầu, tiếp thêm sức mạnh cho anh.

Rồi sáng sớm hôm sau, họ tới trạm tiếp tế. Những người gùi thưng binh nhận được ánh mắt biết ơn từ bộ đội, những nụ cười mệt mỏi nhưng hạnh phúc. Lâm đặt thưng binh xuống, vai đau nhức nhưng lòng nhẹ bẫng. Chung vỗ vai Lâm, nở nụ cười hiếm hoi: "Đúng là mưa rừng Tây Nguyên, nhưng chúng ta đã về đến nơi an toàn."

Trên đường trở về, mưa vẫn rơi, bùn vẫn nhão, nhưng họ không còn cảm giác mệt mỏi như lúc đi. Mỗi người mang trong lòng một niềm tự hào lặng lẽ: mình đã làm tròn nhiệm vụ, đã góp phần cho cuộc kháng chiến. Những bước chân lặng lẽ trên đường mòn, những vai gùi thưng binh dưới mưa rừng, tưởng chừng thầm lặng nhưng chính là những nốt nhạc quan trọng trong bản hùng ca của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn