Hồi tưởng kháng chiến của CCB
Năm 1977, chàng trai Bùi Văn Trường lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi của Tổ quốc khi vừa tròn 18 tuổi, tại Trung đoàn 18, Sư đoàn 325 ở Quảng Trị.
Tháng 3/1978, ông tham gia chiến đấu tại chiến trường Campuchia, phụ trách hoạt động đưa thông tin. “Thời điểm đó, chiến tranh đang diễn ra ác liệt, công việc của tôi là đưa tin mật từ tiểu đoàn tới đại đội và ngược lại. Mặc dù nói là đưa tin nhưng chính tôi cũng là người cầm súng chiến đấu với địch. Lính đưa tin chỉ cần sơ suất là sẽ ảnh hưởng lớn đến cả đại đội, vì vậy, tôi luôn thận trọng trong từng bước đi”, ông Trường hồi tưởng.
Nhớ về những kỷ niệm chiến đấu trên chiến trường, ông Trường ngấn lệ: “Kỷ niệm thì nhiều, gian khổ và ác liệt lắm, nhưng với tôi, kỷ niệm không bao giờ quên là vào giáp Tết năm 1979. Khi đó, tôi vừa nhận tin mẹ mất thì đơn vị lại được lệnh lên đường chiến đấu. Mặc dù được ưu tiên ở lại, nhưng tôi đã báo cáo thủ trưởng xin tiếp tục ra tiền tuyến cùng đồng đội".
Hơn 2 năm thực hiện nghĩa vụ quốc tế cao cả, tháng 8/1980, ông là một trong những người lính tiêu biểu được cử đi học ở Học viện Phòng không - Không quân (Việt Nam). Sau hơn 3 năm học tập và tốt nghiệp loại ưu, ông được phong quân hàm Trung úy, về làm giáo viên trợ giảng cho Trường Tập huấn Cán bộ tại huyện Đông Anh (Hà Nội).
Năm 1985, ông chuyển về Trung đoàn 263 (Sư đoàn 367) ở Thủ Đức, TP Hồ Chí Minh, đảm nhận chức vụ chỉ huy tên lửa. Sau một thời gian dài công tác tại đơn vị, vết thương ở chân do ảnh hưởng từ chiến tranh tái phát nên ông được chuyển ngành về công tác tại huyện Nhơn Trạch, tỉnh Đồng Nai. Trước khi nghỉ hưu, ông là Chủ tịch Hội CCB xã.
Sau nhiều năm xông pha trận mạc, trên thân thể người lính thông tin in dấu nhiều vết thương. Ông được công nhận là thương binh hạng 2/4 với tỷ lệ tổn thương sức khỏe 21%. Những đóng góp của ông trong cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam và thực hiện nghĩa vụ quốc tế cao cả đã được Nhà nước ghi nhận với nhiều phần thưởng cao quý như: Huân chương Chiến công hạng Ba, Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Ba, Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Nhì, Kỷ niệm chương Quân tình nguyện Campuchia…
Sau khi nghỉ hưu, ông trở về quê hương để bắt đầu một hành trình mới đầy nghĩa tình, trách nhiệm và ý nghĩa. Năm 2020, ông bắt đầu tìm cách kết nối, gặp lại những đồng đội cũ trên địa bàn Hoà Bình. Ông cũng đứng ra thành lập Hội Lính nhập ngũ năm 1977 để thực hiện các hoạt động thiện nguyện, hỗ trợ những người hoạn nạn, đồng đội khó khăn; được các thành viên trong hội tín nhiệm cử làm trưởng ban liên lạc hội.


