HỒI TƯỞNG KÝ ỨC
Mỗi lần đến thăm nhà ông Kiểu - một cựu chiến binh già trong xóm - tôi luôn bị cuốn hút bởi những câu chuyện mà ông kể về những năm tháng “Thời Hoa lửa”. Buổi chiều hôm ấy, khi ánh nắng cuối ngày phủ vàng lên vườn chuối sau nhà, ông lại mở chiếc hộp gỗ cũ kỹ, trong đó có chiếc mũ cối đã bạc màu và tấm ảnh chụp đơn vị trước ngày lên đường tham gia Chiến dịch Tây Bắc năm 1952. Ông ngắm nhìn và vuốt nhẹ mép bức ảnh rồi mỉm cười: Ông kể lại “Ngày ấy, chúng tôi trẻ lắm, cháu ạ… trẻ mà gan lỳ lạ thườn

HỒI TƯỞNG KÝ ỨC
Họ và tên: Ngân Văn Kiểu - Thương binh - Tham gia chiến đấu tại Chiến dịch Tây Bắc
Mỗi lần đến thăm nhà ông Kiểu - một cựu chiến binh già trong xóm - tôi luôn bị cuốn hút bởi những câu chuyện mà ông kể về những năm tháng “Thời Hoa lửa”. Buổi chiều hôm ấy, khi ánh nắng cuối ngày phủ vàng lên vườn chuối sau nhà, ông lại mở chiếc hộp gỗ cũ kỹ, trong đó có chiếc mũ cối đã bạc màu và tấm ảnh chụp đơn vị trước ngày lên đường tham gia Chiến dịch Tây Bắc năm 1952. Ông ngắm nhìn và vuốt nhẹ mép bức ảnh rồi mỉm cười:
Ông kể lại “Ngày ấy, chúng tôi trẻ lắm, cháu ạ… trẻ mà gan lỳ lạ thường.”
Ông hồi tưởng lại rồi kể về mùa thu năm ấy, cả đơn vị hành quân vượt núi rừng Tây Bắc để mở đường giải phóng vùng đất chiến lược. Rừng Tây Bắc bạt ngàn như biển, mây sà xuống tận vai áo, còn gió thì lạnh cắt da cắt thịt. Mỗi bước đi là một lần bám vào đá, bám vào rễ cây để không ngã xuống những con dốc dựng đứng. Lương thực ít, súng đạn phải giữ gìn từng viên, nhưng không ai nản chí.
“Khó khăn nhất là những đêm phục kích địch,” ông Kiểu nhớ lại. Trời tối đen như mực, sương phủ trắng lối đi, còn tiếng côn trùng hòa cùng tiếng thở gấp gáp của đồng đội. Có những đêm cả đại đội nằm ép sát vào vách núi, mưa xối xả, nhưng không ai dám cử động mạnh vì địch đang lùng sục ngay phía dưới. Ông kể:
“Chỉ cần ho một tiếng thôi là cả bọn có thể mất mạng.”
Nhưng trong gian khổ vẫn luôn có những khoảnh khắc ấm lòng. Đó là khi cả đơn vị dựng bếp lửa dưới tán cây to, tựa lưng vào nhau sưởi ấm; khi người lính y tá băng bó vết thương cho bạn bằng chiếc khăn tay thấm đẫm máu; hay khi ai đó mang được nắm cơm độn ngô, đọn sắn từ bản làng rồi chia đều cho mọi người.
“Miếng ăn lúc ấy nhỏ thôi, nhưng tình đồng chí lớn lắm,” ông Kiểu nói, giọng bỗng chùng xuống.
Ông không thể nào quên trận đánh mở màn ở một cứ điểm quan trọng. Pháo hiệu vừa sáng, cả đơn vị đồng loạt xung phong. Đạn xé gió vù vù, đất đá tung lên mù mịt. Bên tai ông vang lên tiếng hô xung phong của đồng đội, tiếng pháo nổ rung đất trời, rồi cả tiếng gọi nhau khi có người bị thương. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, ông thấy rõ từng khuôn mặt bạn bè - trẻ trung, quyết liệt trong mỗi ánh mắt của đồng đội ông thấy sáng bừng lên niềm tin chiến thắng.


