Cựu chiến binh

Hồi ức

Phú Thọ17/12/2025Đoàn xã Yên Sơn (Đoàn xã Yên Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

THỜI HOA LỬA

Tôi tên là Nguyễn Tiến Chắt, sinh năm 1950, lớn lên trên mảnh đất xã Yên Sơn, tỉnh Phú Thọ – nơi có những triền đồi xanh ngắt, những con suối nhỏ chảy qua làng và tiếng gà gáy gọi bình minh mỗi sớm. Tuổi thơ tôi gắn với ruộng nương, với những ngày lao động vất vả nhưng yên bình, cho đến khi tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc vang lên giữa những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh.

Lên đường ra trận

Năm 1971, khi vừa tròn hai mươi mốt tuổi, tôi nhập ngũ. Ngày lên đường, làng quê Yên Sơn tiễn tôi bằng những ánh mắt lo âu xen lẫn tự hào. Mẹ tôi nắm chặt tay con, dặn dò ít lời, còn cha đứng lặng, đôi mắt đỏ hoe nhưng ánh lên niềm tin. Tôi khoác ba lô, mang theo không chỉ hành trang người lính mà còn mang theo cả tình yêu quê hương và lời thề bảo vệ Tổ quốc.

Sau thời gian huấn luyện, tôi được điều vào chiến trường phía Nam, tham gia chiến đấu tại Quân đoàn Tây Nguyên – nơi mưa rừng, nắng gió và bom đạn thử thách ý chí của mỗi người lính. Tôi được phân công về đơn vị C17 – E28 – F10, giữ chức vụ A Trưởng, cấp bậc H-2.

Những năm tháng không quên

Chiến trường Tây Nguyên khốc liệt và dữ dội. Những cánh rừng già bạt ngàn che chở cho bộ đội ta, nhưng cũng là nơi kẻ thù trút xuống biết bao bom đạn. Có những đêm hành quân xuyên rừng, chân rướm máu vì vắt cắn, vai nặng trĩu súng đạn, nhưng không ai kêu ca một lời.

Với cương vị A Trưởng, tôi cùng anh em trong tiểu đội bám sát nhiệm vụ, giữ vững đội hình, động viên nhau trong từng trận đánh. Giữa làn đạn xé gió, chúng tôi gọi nhau bằng hai tiếng “đồng chí” thân thương. Có những người đã ngã xuống, để lại tuổi xuân nơi rừng sâu, và cũng có những người như tôi, may mắn sống sót để mang ký ức ấy trở về.

Những năm tháng ấy là “thời hoa lửa” – tuổi trẻ nở rộ giữa bom đạn, gian khổ nhưng rực rỡ niềm tin. Chúng tôi tin vào ngày đất nước hòa bình, tin rằng mỗi bước chân mình đi hôm nay sẽ góp phần làm nên độc lập, tự do cho Tổ quốc.

Ngày trở về

Năm 1975, đất nước hoàn toàn giải phóng. Tôi xuất ngũ, rời quân ngũ khi mái tóc còn xanh nhưng trong lòng đã đầy ắp những ký ức không thể phai mờ. Ngày trở về quê hương Yên Sơn, tôi đứng lặng nhìn lại dòng sông, con đường làng năm xưa, thấy Tổ quốc bình yên hơn sau bao năm khói lửa.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những đồng đội, những tháng ngày ở Tây Nguyên vẫn còn nguyên vẹn trong tôi. Đó là quãng đời không thể nào quên – quãng đời người lính đã sống, đã chiến đấu và đã hiến dâng trọn vẹn tuổi thanh xuân cho đất nước.

Lời kết

Giờ đây, khi tuổi đã cao, nhìn lại chặng đường đã qua, tôi luôn tự hào vì mình từng là người lính Cụ Hồ, từng sống trọn vẹn trong thời hoa lửa của dân tộc. Cuộc đời tôi có thể giản dị, nhưng những năm tháng chiến đấu vì Tổ quốc mãi là dấu son không phai trong ký ức.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn