hồi ức
hồi ức
Hồi ức của bác Lê Trung (sinh năm 1953)
Tôi tên là Lê Trung, sinh năm 1953 tại một làng quê nghèo miền Trung. Năm 1974, khi ấy tôi vừa tròn 21 tuổi, là một chiến sĩ trong đơn vị chủ lực của quân giải phóng. Đó cũng là năm tôi tham gia trận đánh lớn nhất trong cuộc đời mình, một trận đánh mà đến bây giờ nghĩ lại, tim tôi vẫn còn run lên vì xúc động.
Thời điểm ấy, chiến trường vô cùng ác liệt. Địch đóng quân dày đặc, có hỏa lực mạnh và thường xuyên ném bom, pháo kích. Đơn vị tôi được giao nhiệm vụ tiến công vào một cứ điểm quan trọng, mở đường cho các mũi tiến công sau này. Đêm trước trận đánh, chúng tôi ngồi bên nhau trong rừng, ánh đèn dầu leo lét. Ai cũng hiểu rằng ngày mai có thể là trận sinh tử, nhưng không một ai lùi bước.
Khi tiếng súng nổ vang vào rạng sáng, cả chiến trường rung chuyển. Tôi cùng đồng đội vừa tiến lên vừa bắn trả quyết liệt. Khói súng mù mịt, đất đá văng khắp nơi. Nhiều đồng chí của tôi đã ngã xuống ngay bên cạnh, nhưng chúng tôi không thể dừng lại. Trong đầu tôi lúc đó chỉ có một suy nghĩ duy nhất: phải hoàn thành nhiệm vụ, phải giải phóng quê hương.
Có lúc tôi bị sức ép bom làm choáng váng, tai ù đi, chân run rẩy. Nhưng nhìn lá cờ giải phóng tung bay phía trước, tôi lại gượng đứng lên, tiếp tục chiến đấu. Sau nhiều giờ giằng co căng thẳng, đơn vị tôi chiếm được cứ điểm, buộc địch phải rút lui. Trận đánh ấy thắng lợi, nhưng cái giá phải trả là rất lớn.
Sau trận đánh năm 1974, tôi trưởng thành hơn rất nhiều. Tôi hiểu sâu sắc giá trị của độc lập, tự do và càng trân trọng hòa bình hôm nay. Những người đồng đội đã hy sinh mãi mãi là ký ức không bao giờ phai trong tim tôi. Tôi kể lại câu chuyện này không phải để nhắc đến đau thương, mà để thế hệ sau hiểu rằng: hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu, nước mắt và lòng dũng cảm của biết bao con người.



