HỒI ỨC “ÁNH LỬA GIỮA BẢN MÔNG”
Tôi nhớ những đêm mùa đông trên núi lạnh buốt.
Cả bản chỉ le lói vài ánh lửa nhỏ.
Người lớn ngồi quanh bếp kể chuyện thời gian khó khăn năm xưa.
Họ nói nhiều về những ngày bất ổn nơi vùng cao.
Khi ấy đường đi rất xa và hiểm trở.
Tin tức cũng đến rất chậm.
Bà con sống chủ yếu nhờ nương rẫy.
Ai cũng chỉ mong cuộc sống bình yên.
Rồi bộ đội lên bản vận động nhân dân đoàn kết.
Các chú giúp dân dựng nhà và vận chuyển lương thực.
Dần dần bà con thêm tin tưởng.
Cuộc sống bắt đầu thay đổi từng ngày.
Tiếng trẻ con cười đùa xuất hiện nhiều hơn.
Chúng tôi gọi quãng thời gian ấy là Ánh lửa giữa bản Mông.
Vì giữa khó khăn vẫn có niềm tin được thắp lên.


